“Lâm Vũ.” Giọng anh ta lộ rõ vẻ sốt ruột. “Em thật sự muốn đẩy mọi chuyện tới mức này sao?”
“Người kiện là anh.”
“Đó là vì—” Anh ta dừng lại, như nuốt lại lời. “Thôi bỏ đi. Anh muốn nói… hay là chúng ta cùng rút đơn.”
“Tại sao?”
“Vì Lạc Lạc.” Trần Phong nói. “Đứa trẻ không nên bị cuốn vào chuyện của người lớn.”
Tôi bật cười.
“Bây giờ mới nhớ tới con à? Lúc nộp đơn kiện sao không nghĩ tới thằng bé?”
“Anh…” Trần Phong nghẹn lời. “Lúc đó anh tức quá nên mất khôn.”
“Tức cái gì?”
“Tức vì em cứ khăng khăng đòi ly hôn.” Anh ta nói nhanh. “Chúng ta đang yên ổn, sao em nhất định phải ly?”
“Yên ổn?” Tôi hỏi lại. “Anh ngoại tình, tẩu tán tài sản, còn đưa nhân tình vào ở trong nhà cưới — đó gọi là yên ổn?”
“Căn nhà đó chẳng phải mẹ anh mua sao?”
“Mẹ anh đưa 300.000 tệ, tôi đưa 500.000 tệ.” Tôi lạnh nhạt nói. “Cho nên, đó là nhà của tôi.”
Đầu dây bên kia im bặt.
“Lâm Vũ, nói thật đi.” Anh ta đột nhiên hỏi. “Có phải em có người khác rồi không?”
Tôi sững lại.
“Anh nói cái gì cơ?”
“Nếu không thì sao em dứt khoát đến vậy?” Trần Phong nói. “Anh đã bảo là chia tay Trương Đình rồi mà em vẫn không chịu tha thứ. Chắc chắn là bên ngoài em có người.”
Tôi tức đến bật cười.
“Anh ngoại tình — rồi quay sang đổ cho tôi có người khác?”
“Không thì sao?” Anh ta còn tỏ ra rất có lý. “Nếu trong lòng em còn có anh, sao lại không cho anh một cơ hội?”
“Trần Phong.” Tôi hít sâu một hơi. “Nghe cho rõ đây. Thứ nhất, tôi không có ai bên ngoài. Thứ hai, cho dù có — cũng không tới lượt anh quản. Thứ ba… anh hết cơ hội rồi.”
“Em—”
Tôi cúp máy.
Bàn tay vẫn run lên.
Sáu năm hôn nhân.
Anh ta ngoại tình, tôi đòi ly hôn — cuối cùng lại bị anh ta trách là vô tình.
Đúng là trước đây tôi mù thật.
Điện thoại lại đổ chuông.
Lần này là một số lạ.
“Alo?”
“Chị dâu… là em.”
Là Trương Đình.
“Tìm tôi làm gì?”
“Em muốn nói xin lỗi.” Giọng cô ta nhỏ đến mức gần như tan vào không khí. “Em không biết anh ấy đã kết hôn.”
“Không biết?” Tôi cười lạnh. “Vậy sao cô lại dọn vào nhà tôi ở?”
“Là vì…” Trương Đình ngập ngừng. “Anh ấy nói đó là nhà anh ấy tự mua.”
“Cô tin à?”
“Em…” Cô ta bật khóc. “Chị dâu, em thật sự không biết. Nếu biết, em sẽ không ở bên anh ta.”
“Thế bây giờ?”
“Em đã chia tay rồi.” Cô ta nói. “Ngày ra tòa em mới biết anh ta có vợ con. Về là em cắt đứt ngay.”
“Chia tay rồi còn gọi cho tôi làm gì?”
“Em muốn nói cho chị vài chuyện.” Trương Đình hạ giọng. “Về anh ta.”
Tôi im lặng hai giây.
“Gặp mặt nói.”
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen
Một tiếng sau, chúng tôi ngồi đối diện trong quán cà phê.
Trương Đình trông tiều tụy hơn trong ảnh rất nhiều.
“Nói đi.” Tôi đặt túi xuống. “Chuyện gì?”
Cô ta lấy ra một chiếc USB.
“Trong này là toàn bộ tin nhắn giữa em và anh ta.”
“Tôi cần thứ đó làm gì?”
“Vì bên trong có bằng chứng anh ta tẩu tán tài sản.” Trương Đình nói. “Anh ta từng bảo sẽ bán căn nhà của hai người, rồi mua nhà mới với em.”
Tôi nhận lấy chiếc USB.
“Còn gì nữa không?”
“Còn mẹ anh ta.” Trương Đình do dự một chút. “Bà ấy biết em tồn tại, còn tác hợp cho tụi em.”
“Khi nào?”
“Nửa năm trước.” Cô ta nói khẽ. “Bà ấy bảo chị bận rộn, không chăm lo gia đình, nên bảo anh ta tìm một người phụ nữ biết quan tâm.”
Tôi siết chặt tay.
Nửa năm trước.
Khi đó, mỗi tháng tôi vẫn đều đặn đưa mẹ chồng 10.000 tệ tiền sinh hoạt.
“Còn chuyện sổ đỏ nữa.” Trương Đình nói tiếp. “Chính mẹ anh ta giúp lấy ra.”
“Sao cô biết?”
“Em nghe họ gọi điện.” Cô ta đáp. “Bà ấy nói nhà do bà bỏ tiền mua, chị không có tư cách đòi.”
Tôi bật cười.
“Bà ấy bỏ 300.000 tệ. Tôi bỏ 500.000 tệ.”
“Hả?” Trương Đình tròn mắt. “Anh ta nói với em căn nhà do mẹ anh ta thanh toán toàn bộ.”
“Anh ta còn nói gì nữa?”
“Anh ta nói nhà chị giàu, chị lấy anh ta chỉ vì thấy anh ta là người tốt.” Mắt Trương Đình đỏ lên. “Còn nói chị kiểm soát anh ta, không cho tiêu tiền, lương tháng đều phải nộp cho chị.”
Tôi nghe xong, lặng im.
Hóa ra trong câu chuyện của Trương Đình, tôi là một người phụ nữ giàu có, độc đoán.
Còn Trần Phong — là người chồng đáng thương bị áp bức.
“Chị dâu… xin lỗi.” Trương Đình vừa khóc vừa nói. “Em thật sự không biết.”
“Cô biết chuyện anh ta kiện tôi đòi quyền nuôi con không?”
“Biết.” Cô ta gật đầu. “Anh ta nói nếu giành được quyền nuôi con, sẽ để em làm mẹ kế.”
Tôi hít sâu một hơi.
“Anh ta có nói vì sao nhất định phải giành đứa trẻ không?”
Trương Đình ngẩng đầu nhìn tôi.
“Anh ta nói… nếu con theo chị, mỗi tháng anh ta phải trả tiền cấp dưỡng. Nhưng nếu con theo anh ta — người trả tiền sẽ là chị.”
Tôi hiểu rồi.
Trần Phong muốn giành con — không phải vì yêu con.
Mà vì tiền.
“Cảm ơn cô.” Tôi đứng dậy. “Những chứng cứ này rất hữu ích.”
“Chị dâu…” Trương Đình kéo nhẹ tay tôi. “Còn một chuyện nữa.”
“Chuyện gì?”
Cô ta đặt tay lên bụng.
“Em có thai rồi.”
Tôi khựng lại.
“…Cô nói gì?”
“Được hai tháng.” Giọng cô ta rất khẽ.
“Vậy cô—”
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.