Tôi đứng dậy.
“Tôi có vài câu hỏi muốn dành cho nguyên đơn.”
Thẩm phán gật đầu.
Tôi nhìn thẳng vào Trần Phong.
“Anh nói tôi quanh năm làm việc bên ngoài. Vậy xin hỏi — một tuần tôi ở nhà mấy ngày?”
Trần Phong sững lại.
“…Không biết.”
“Không biết?” Tôi mỉm cười nhạt. “Vậy để tôi nói cho anh nghe — mỗi tuần tôi ở nhà 5 đến 6 ngày. Thỉnh thoảng đi công tác, nhiều nhất hai lần một tháng, mỗi lần không quá ba ngày.”
“Thế mỗi tối cô về lúc mấy giờ?” Trần Phong phản công. “10 giờ đêm! Con ngủ từ lâu rồi!”
“Tôi tăng ca tới 10 giờ vì công ty có dự án.” Tôi bình tĩnh đáp. “Nhưng điều đó không đồng nghĩa tôi bỏ mặc con. Mỗi sáng tôi đưa thằng bé tới trường, cuối tuần đưa con đi học năng khiếu. Tôi hỏi anh — lớp năng khiếu của Lạc Lạc ở đâu?”
Trần Phong nghẹn lời.
“Cái này…”
“Không trả lời được đúng không?” Tôi nói tiếp. “Vì anh chưa từng đưa con đi học.”
Luật sư của Trần Phong đứng bật dậy.
“Thưa thẩm phán, bị đơn đang cố tình đánh lạc hướng.”
“Tôi chỉ đang phản hồi cáo buộc của nguyên đơn.” Tôi quay sang. “Anh ta nói tôi không chăm con, tôi chỉ đang chứng minh — tôi có.”
Thẩm phán gõ nhẹ chiếc búa.
“Mời tiếp tục.”
Tôi lấy ra một tập tài liệu.
“Đây là hồ sơ từ trường của Lạc Lạc. Trong một năm qua, tôi tham dự 12 buổi họp phụ huynh. Trần Phong — 0 lần. Tôi trực tiếp đưa đón con 240 lượt. Trần Phong — 30 lượt.”
Sắc mặt Trần Phong tái đi.
“Không thể nào—”
“Trường có sổ điểm danh.” Tôi cắt ngang. “Ngoài ra còn có camera.”
Luật sư bên kia lật tài liệu, vẻ mặt cũng dần khó coi.
“Phía nguyên đơn có bằng chứng chứng minh đứa trẻ chủ yếu do nguyên đơn nuôi dưỡng không?” thẩm phán hỏi.
Luật sư Trần Phong đưa lên một bản giấy.
“Đây là lời khai của mẹ nguyên đơn.”
Tôi liếc qua.
Trong đó viết: Từ khi đứa trẻ chào đời đều do tôi chăm. Lâm Vũ chưa từng quan tâm. Con ốm cũng là Trần Phong đưa đi viện. Lâm Vũ chỉ biết công việc, hoàn toàn không phải một người mẹ tốt.
Tôi bật cười.
“Thưa thẩm phán, tôi phản đối lời khai này.”
“Mời trình bày.”
“Thứ nhất, người nuôi con không phải bà ấy — mà là bảo mẫu tôi thuê. Chi phí mỗi tháng 8.000 tệ, do tôi chi trả.” Tôi đưa ra sao kê ngân hàng. “Đây là lịch sử chuyển khoản liên tục suốt 5 năm.”
Sắc mặt mẹ chồng lập tức thay đổi.
“Thứ hai, mỗi lần con ốm đều là tôi đưa đi bệnh viện.” Tôi đặt xuống một xấp hồ sơ bệnh án. “Tất cả đều có chữ ký của tôi.”
Trần Phong bật dậy.
“Tất cả đều là giả!”
“Giả?” Tôi nhìn anh ta, ánh mắt lạnh tanh. “Bệnh án có dấu của bệnh viện. Sao kê do ngân hàng cấp. Nếu anh nói giả — xin hãy đưa ra bằng chứng.”
Trần Phong cứng họng.
“Còn điểm thứ ba.” Tôi tiếp tục. “Mẹ anh nói tôi không phải người mẹ tốt. Vậy tôi muốn hỏi — sáu năm qua, mỗi tháng tôi đưa gia đình 10.000 tệ tiền sinh hoạt. Còn anh đưa bao nhiêu?”
Trần Phong đứng chết lặng.
“Tôi…”
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen
“Anh chưa từng đưa một đồng.” Giọng tôi rõ ràng từng chữ. “Vậy tiền lương của anh đã đi đâu?”
Cả phòng xử án chìm vào im lặng.
Luật sư của Trần Phong lập tức đứng lên.
“Thưa thẩm phán, việc này không liên quan tới vụ án—”
“Có liên quan.” Tôi ngắt lời. “Bởi lý do anh ta kiện tôi là nói tôi không chăm lo gia đình. Nhưng sự thật là — tiền tôi bỏ, công tôi góp, thời gian tôi dành.
Còn anh ta? Không bỏ gì cả.
Vậy mà bây giờ lại đứng đây, nói đứa trẻ là do anh ta nuôi.”
Thẩm phán quay sang Trần Phong.
“Nguyên đơn, hãy trả lời câu hỏi của bị đơn. Lương của anh đã đi đâu?”
Sắc mặt Trần Phong trắng bệch.
“Tôi… tôi có những khoản chi khác.”
“Khoản chi gì?”
Trần Phong im bặt.
Tôi lấy ra một tập tài liệu, đặt lên bàn.
“Thưa thẩm phán, đây là sao kê ngân hàng của anh ta. Trong ba năm qua, anh ta đã chuyển khỏi tài khoản chung của chúng tôi tổng cộng 850.000 tệ — toàn bộ đều chuyển cho một người phụ nữ tên Trương Đình.”
Cả phòng xử lập tức xôn xao.
Trần Phong bật dậy.
“Sao cô có được sao kê của tôi?!”
“Tài khoản chung, tôi đương nhiên có quyền tra cứu.” Tôi bình thản nói. “Hơn nữa… Trương Đình đó, chính là ‘cô em gái’ đang ngồi cạnh anh, đúng không?”
Mọi ánh mắt đồng loạt dồn về phía người phụ nữ kia.
Cô ta tái mét, cúi gằm đầu.
Mẹ chồng đột ngột đứng phắt lên.
“Thưa thẩm phán, chuyện này không thể trách nó! Là do Lâm Vũ ép!”
“Tôi ép thế nào?”
“Cô suốt ngày không ở nhà, để Trần Phong một mình cô đơn!” Bà ta nói như thể đó là lẽ đương nhiên. “Đàn ông ra ngoài có phụ nữ khác, chẳng phải rất bình thường sao?”
Tôi nhìn bà ta, chậm rãi hỏi:
“Vậy ý bà là — anh ta ngoại tình… là lỗi của tôi?”
“Đúng!” Bà ta đáp không chút do dự. “Nếu cô chịu khó làm tròn bổn phận của một người vợ, nó cần gì đi tìm người khác?”
Chiếc búa gỗ vang lên.
“Giữ trật tự.” Thẩm phán nghiêm giọng.
Mẹ chồng ngồi xuống, miệng vẫn lẩm bẩm:
“Vốn dĩ là lỗi của nó mà…”
Tôi quay sang thẩm phán.
“Thưa thẩm phán, tôi xin tạm hoãn phiên tòa. Tôi cần bổ sung thêm chứng cứ.”
“Chấp thuận.” Thẩm phán gật đầu. “Thời gian mở lại phiên tòa sẽ được thông báo sau.”
Bước ra khỏi tòa án, tôi lập tức gọi cho luật sư.
“Chuẩn bị xong chưa?”
“Xong rồi.” Giọng luật sư đầy chắc chắn. “Phiên tới… người phải khóc sẽ là anh ta.”
4.
Ba ngày sau khi tạm hoãn phiên tòa, Trần Phong gọi cho tôi.
“Chúng ta nói chuyện đi.”
“Không có gì để nói.”
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.