“Được chứ. Đây là số điện thoại của tôi.”
Vào khoảnh khắc đó, tôi thấy ánh sáng trong mắt anh ấy bừng sáng lên, như ngôi sao rực rỡ nhất trên bầu trời đêm.
21
Ánh nắng buổi chiều thu thật ấm áp và dễ chịu. Tôi ngồi trong một quán cà phê yên tĩnh, ở vị trí cạnh cửa sổ, đôi tay áp vào ly latte ấm nóng.
Hương thơm của cà phê hòa quyện với mùi hoa quế thoang thoảng bên ngoài cửa sổ khiến tâm trạng tôi vô cùng thư thái.
Đối diện tôi là Ôn Ngọc. Hôm nay anh mặc một chiếc áo len cao cổ màu xanh thẫm, càng tôn lên làn da trắng và khí chất nho nhã.
Đây đã là lần gặp thứ ba của chúng tôi. Lần đầu ở phòng tranh, lần thứ hai chúng tôi cùng đi nghe hòa nhạc giao hưởng, và hôm nay, chúng tôi hẹn nhau ở đây để uống cà phê và trò chuyện.
Mỗi lần gặp mặt lại giúp tôi hiểu thêm về anh một chút. Tôi biết anh là phó giáo sư ngành kiến trúc tại một trường đại học danh tiếng ở Bắc Kinh, trẻ tuổi tài cao và là một kiến trúc sư có tiếng trong giới.
Anh sinh ra trong một gia đình tri thức, bố mẹ đều là học giả. Môi trường trưởng thành của anh và tôi có thể nói là khác biệt một trời một cách vực.
Thế nhưng, ở anh không hề có một chút kiêu ngạo nào. Anh đối với tôi bằng sự hiếu kỳ và tôn trọng tuyệt đối.
Anh chăm chú lắng nghe tôi kể về quá khứ—về việc làm sao tôi từ một thị trấn nhỏ nghèo khó bước từng bước vào Đại học Bắc Kinh, và làm thế nào để trụ vững trong giới công sở khắc nghiệt.
Trong mắt anh không có sự thương hại, cũng chẳng có vẻ tò mò kiểu săn tin lạ. Chỉ có sự tán thưởng và kính trọng thuần túy. Anh nói:
“Trần Niệm, em là người phụ nữ kiên cường và dũng cảm nhất mà anh từng gặp. Câu chuyện của em còn hùng vĩ và cảm động hơn bất kỳ công trình kiến trúc nào mà anh từng thiết kế.”
Sự tán dương của anh không phải là những lời nịnh nọt bề nổi, mà là sự công nhận từ tận đáy lòng dành cho một linh hồn độc lập.
Điều này khiến tôi, lần đầu tiên trước mặt một người khác giới, có cảm giác mình được thực sự “nhìn thấy”.
Không phải nhìn thấy chức vụ, thu nhập hay địa vị xã hội của tôi, mà là nhìn thấy linh hồn, sự đấu tranh và tất cả quá khứ của tôi. Cảm giác đó thật kỳ diệu và ấm áp.
Chúng tôi cứ thế trò chuyện, từ công việc đến cuộc sống, từ những chuyện thú vị lúc nhỏ đến những dự định tương lai.
Không khí nhẹ nhàng và vui vẻ vô cùng. Đúng lúc đó, điện thoại tôi đổ chuông—một cuộc gọi video từ gia đình.
Tôi nhấc máy, trên màn hình lập tức hiện lên gương mặt Trần Phong đang cười không khép được miệng, phía sau là dòng người tấp nập trong siêu thị.
“Chị! Chị nhìn này! Nhìn này!”
Cậu ấy phấn khích quay camera sang phía khác. Tôi thấy một góc vốn dĩ còn trống của siêu thị nay đã được cải tạo thành một khu vui chơi nhỏ cho trẻ em, có cầu trượt, nhà bóng, ngựa bập bênh. Mấy đứa nhỏ đang chơi đùa vô cùng hớn hở.
“Đây là hạng mục mới của em đấy! Khách hàng đến mua đồ có thể gửi con chơi ở đây miễn phí. Thế là lượng khách của siêu thị mình lại tăng vọt lên một bậc!”
Trần Phong đắc ý khoe “đầu óc kinh doanh” của mình với tôi. Tôi bật cười, thực lòng mừng cho cậu ấy:
“Khá lắm ông chủ Trần, ngày càng có nhiều ý tưởng rồi đấy.”
Bên kia màn hình, mẹ tôi và thím Ba chen vào:
“Niệm Niệm, ăn cơm chưa con? Bắc Kinh có lạnh không? Phải mặc thêm áo vào nhé!”
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen
Bố và chú Ba cũng ló đầu ra, nở nụ cười chất phác với tôi. Cả nhà đều ở đó, sắc mặt ai nấy đều hồng hào, trên mặt tràn ngập sự an yên và thỏa mãn của những người đang được cuộc sống đối đãi tử tế.
Nhìn họ, những khoảng trống trong lòng tôi lập tức được lấp đầy.
Đang trò chuyện, mẹ tôi bỗng như phát hiện ra lục địa mới, bà hạ thấp giọng, hỏi một cách đầy bí hiểm:
“Niệm Niệm, con… con đang hẹn hò với ai à? Đối diện con có phải là đàn ông không?”
Tôi giật mình, theo bản năng liếc nhìn Ôn Ngọc đối diện. Anh đang mỉm cười nhìn tôi, ánh mắt mang theo sự trêu chọc đầy thiện chí.
Mặt tôi không tự chủ được mà hơi nóng lên. Đầu dây bên kia, cả gia đình lập tức xôn xao:
“Thật à? Mau cho chúng ta xem với!”
“Cậu thanh niên đó trông thế nào? Có đẹp trai không?”
“Làm nghề gì? Tính tình ra sao?”
Họ hỏi han tích cực hơn cả đi điều tra hộ khẩu. Tôi vừa buồn cười vừa bất lực, nhìn những gương mặt đầy mong đợi và quan tâm của người thân, rồi lại nhìn người đàn ông đang kiên nhẫn chờ đợi tôi với ánh mắt ôn hòa.
Tôi chợt cảm thấy mọi thứ đều diễn ra thật đúng lúc và hoàn hảo.
Tôi nhìn vào điện thoại, nở một nụ cười nhẹ nhàng và hạnh phúc chưa từng có:
“Sắp rồi ạ. Có lẽ rất nhanh thôi, con sẽ đưa anh ấy về cho mọi người xem.”
Nói xong, tôi không cho họ cơ hội hỏi thêm, mỉm cười tắt video. Tôi ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt đầy ý cười của Ôn Ngọc. Anh khẽ hỏi:
“Người nhà em à?”
Tôi gật đầu:
“Vâng, là gia đình của em. Họ… là tài sản quý giá nhất của em trên thế giới này.”
Anh nhìn tôi, ý cười trong mắt sâu hơn:
“Anh có thể cảm nhận được điều đó. Một người coi trọng gia đình đến vậy chắc chắn phải là một người vô cùng, vô cùng lương thiện.”
Ánh nắng xuyên qua cửa kính quán cà phê, dịu dàng bao phủ lên chúng tôi. Không gian tràn ngập hương thơm đậm đà của cà phê và hương vị của hạnh phúc. Tôi nhìn anh, anh cũng nhìn tôi. C
húng tôi không nói thêm gì nữa, nhưng cả hai đều hiểu rõ.
Có những câu chuyện đã đặt dấu chấm kết thúc, nhưng có những câu chuyện khác chỉ mới bắt đầu viết nên những chương mở đầu đẹp đẽ nhất.
Tương lai của tôi sẽ không còn là một “phương xa” đơn độc, mà là sự đồng hành của hai người.
Từ nay về sau, có nhà để về, có yêu thương để mong đợi.
[ Hêt ]
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.