“Rất tốt. Đó chính là bằng chứng quan trọng nhất.” – Luật sư nói – “Thứ hai, về chuyện thuế, cô yên tâm. Miễn là công ty cô minh bạch, chúng tôi không sợ điều tra. Hành động của hắn chỉ là ác ý tố cáo sai sự thật, cô hoàn toàn có thể kiện ngược lại vì tội phỉ báng và bôi nhọ danh dự doanh nghiệp.”
“Bây giờ, cô không cần làm gì cả, đợi tin từ tôi. Họ nghĩ họ có thể ép cô khuất phục, vậy thì để tôi cho họ biết — pháp luật không phải đồ chơi của họ.”
Cúp máy xong, tôi cảm thấy lòng mình ổn định trở lại.
Tôi không phải con cừu non mặc người xẻ thịt.
Tôi có vũ khí của mình.
Cả ngày hôm đó, không có bất kỳ ai bên nhà họ Chu gọi cho tôi nữa.
Chắc họ đang chờ tôi xuống nước.
…Đáng tiếc, họ đã đánh giá sai tôi rồi.
Tôi cũng đang chờ.
Chờ tín hiệu từ luật sư của mình.
Chiều hôm sau, điện thoại từ luật sư gọi đến.
“Cô Hứa, mọi chuyện đã xử lý xong rồi.” – Giọng anh ấy nghe vô cùng nhẹ nhõm – “Chúng tôi đã trình báo sự việc lên cơ quan công an, khởi tố Chu Phong về tội cưỡng ép và tống tiền. Cảnh sát đã tiếp nhận vụ việc, và dựa trên đoạn ghi âm do cô cung cấp, bước đầu xác nhận có dấu hiệu phạm tội rõ ràng, đã quyết định lập án điều tra.”
“Đồng thời, chúng tôi cũng đã nộp đơn kiện Chu Phong, Trương Lệ (chị dâu cả) và Lý Mai (chị dâu hai) ra tòa vì hành vi xâm phạm danh dự cá nhân của cô, gây rối trật tự tại nơi làm việc, yêu cầu họ phải công khai xin lỗi, đồng thời bồi thường tổn thất tinh thần và các thiệt hại kinh tế mà họ đã gây ra cho công ty cô.”
“Còn về ông Chu Kiến Hải.” – Luật sư dừng lại một chút – “Bên bệnh viện vừa gửi thông báo. Vì khoản chi phí điều trị tiếp theo bị chậm trễ quá lâu, nên họ đã quyết định tiến hành thủ tục xuất viện bắt buộc.”
Tôi lặng lẽ nghe, trong lòng không gợn sóng.
Tất cả những điều này, đều là họ tự chuốc lấy.
“Cô Hứa, bây giờ, đến lượt chúng ta phản công rồi.” – Luật sư nói – “Tôi sẽ thay mặt cô, tiến hành đàm phán trực tiếp với nhà họ Chu.”
“Được.”
Tối hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ Chu Nham.
Anh ta đã đổi vô số số điện thoại mới kết nối được với tôi.
Vừa bắt máy, tôi đã nghe thấy tiếng gào thét đầy tức tối vang lên từ đầu dây bên kia.
“Hứa Chiêu! Cô muốn làm gì vậy hả! Cô dám báo cảnh sát bắt anh trai tôi! Lại còn kiện cả chị dâu cả và chị dâu hai! Cô điên rồi à!”
“Tôi điên sao?” – Tôi bật cười lạnh – “So với đám người nhà các anh, tôi vẫn còn tỉnh lắm.”
“Đó là anh trai ruột tôi đấy! Cô không thể vì nể mặt tôi mà tha cho anh ấy một lần sao…”
“Nể mặt anh?” – Tôi cắt ngang lời anh ta – “Chu Nham, anh còn mặt mũi để người khác nể sao? Mặt mũi của anh đã vứt bỏ từ cái ngày anh quỳ gối trước mặt mẹ tôi, cái ngày anh để mặc gia đình mình đến công ty tôi làm loạn, cái ngày anh để người khác chà đạp danh dự của tôi mà không nói nổi một lời bênh vực.”
“Giờ anh còn dám nói đến hai chữ ‘nể mặt’ với tôi?”
Bên kia điện thoại, Chu Nham nghẹn lời không biết đáp gì.
“Hứa Chiêu, nhất định cô phải làm đến nước này sao? Phải đẩy cả nhà tôi vào cảnh tan cửa nát nhà cô mới hả dạ sao?” – Giọng anh ta bắt đầu lạc đi vì nghẹn ngào.
“Tan cửa nát nhà à? Tôi thấy cũng chưa đến mức đó đâu.” – Tôi đáp – “Tôi chỉ đang đòi lại công bằng vốn thuộc về mình mà thôi.”
“Anh cả bị bắt đi, bố tôi bị bệnh viện đuổi về nhà, giờ đang nằm liệt giường… chỉ còn chờ chết… Cô vừa lòng chưa?”
“Tình cảnh hôm nay của ông ấy, không phải do tôi gây ra.” – Tôi lạnh lùng từng chữ – “Đó là do sự thiên vị mù quáng của ông ta, lòng tham vô đáy của mấy anh em các người, và sự bạc nhược của chính anh – người chồng tôi từng yêu thương.”
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen“Đừng đổ hết tội lỗi lên đầu tôi.”
“Hứa Chiêu, tôi hận cô!” – Cuối cùng anh ta cũng vứt bỏ mọi giả tạo, để lộ bản chất độc ác trong lòng.
“Tùy anh.”
Tôi thản nhiên cúp máy.
Một tiếng “Tôi hận cô” ấy, đã hoàn toàn cắt đứt những gì sót lại giữa chúng tôi.
Cũng tốt.
Từ nay, không ai nợ ai nữa.
Tối hôm đó, luật sư gửi cho tôi bản tóm tắt kết quả đàm phán.
Nhà họ Chu, hoàn toàn sụp đổ.
Trước áp lực của lệnh tạm giam hình sự và đơn kiện từ tòa án, cuối cùng bọn họ cũng sợ hãi thật sự.
Vợ của Chu Phong – Trương Lệ – khóc lóc van xin tôi rút đơn kiện, nói rằng chị ta sẵn sàng làm bất kỳ điều gì để bù đắp.
Chu Đào và Lý Mai cũng tìm người gửi lời, mong được đến tận nhà xin lỗi.
Chu Kiến Hải – người đàn ông từng kiêu ngạo, độc đoán như một vị vua trong nhà – sau khi bị bệnh viện trả về, lại nghe tin con trai cả bị bắt đi, rốt cuộc cũng suy sụp hoàn toàn.
Ông ta bảo mẹ của Chu Nham gọi cho tôi, nói rằng ông đã biết lỗi, ông hối hận rồi, ông sẵn sàng chuyển nhượng toàn bộ tài sản nhà đất đứng tên mình cho tôi, chỉ mong tôi rộng lượng tha thứ, để cả nhà họ được yên ổn.
Tôi nhìn những dòng tin nhắn luật sư gửi đến, trong lòng chẳng có chút hả hê nào.
Chỉ thấy nực cười đến đáng thương.
Sớm biết có hôm nay, thì trước kia hà tất phải làm như vậy?
Tôi nhắn lại cho luật sư một câu:
“Bảo họ, tôi không cần một tấc nhà nào. Cái tôi muốn — là 8 triệu 320 nghìn tệ họ nợ tôi. Trả hết.”
“Còn nữa, lời xin lỗi công khai, tiền bồi thường tổn thất tinh thần – một thứ cũng không được thiếu.”
“Còn về Chu Phong, hắn ta tự làm tự chịu. Cứ để pháp luật trừng phạt hắn.”
“Cuối cùng, nói với Chu Nham rằng – thỏa thuận ly hôn, tôi muốn ngày mai anh ta phải ký.”
Đó là giới hạn của tôi, cũng là cái kết mà tôi đã chọn.
10
Kết quả cuộc đàm phán được thông báo rất nhanh.
Nhà họ Chu đồng ý toàn bộ điều kiện của tôi.
Để gom đủ hơn tám triệu tệ, cuối cùng họ phải bán đi hai căn nhà.
Một căn đứng tên Chu Phong, căn còn lại thuộc Chu Đào.
Vì cần gấp, nên cả hai căn đều bị bán tháo với giá thấp hơn thị trường khá nhiều.
Ngày tôi nhận được tiền, ánh mắt mà chị dâu cả Trương Lệ và chị dâu hai Lý Mai nhìn tôi như muốn lột sống tôi ngay tại chỗ.
Tài sản mà bọn họ tính toán bao năm, chưa kịp ấm tay đã bốc hơi như chưa từng tồn tại.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.