Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 7

3:24 chiều – 09/01/2026

Nơi đó là nhà của bố mẹ, là tổ ấm của họ và anh chị, nhưng chưa bao giờ là của tôi.

Họ là một vòng tròn hoàn hảo và ấm áp, còn tôi vĩnh viễn là kẻ đứng ngoài.

Không phải tôi không muốn hòa nhập, tôi đã cố gắng, đã nỗ lực. Là do họ chưa bao giờ cho tôi cơ hội.

Tôi là người lạc lõng. Một kẻ thừa thãi đúng nghĩa.

Sự thật rằng tôi là kẻ thừa thãi đã được định đoạt ngay từ cái tên của mình: Ninh Hà.

Nhiều năm trước, khi làm hồ sơ thi, tôi mới biết đây vốn không phải tên khai sinh của tôi. Nó vốn là tên của chị gái tôi.

Người ta kể rằng, khi đặt tên cho chị tôi, một người có học thức đã phán rằng chữ “Hà” (-) này không lành.

Nó có nghĩa là ráng chiều. “Ráng chiều đẹp vô ngần, chỉ tiếc gần hoàng hôn.

Nó tượng trưng cho sự rực rỡ ngắn ngủi trước khi chìm vào đêm tối triền miên, báo hiệu một tương lai không mấy sáng sủa.

Bố mẹ tôi hoảng sợ, vội đổi tên cho chị tôi thành Ninh Triều (*) – buổi sớm ban mai, một khởi đầu đầy hứa hẹn và sức sống.

Rồi ông ta, trong sự lười biếng của mình, bố tôi đã tiện tay ném cho tôi cái tên bị ruồng bỏ ấy.

Ông ta sợ chị gái sẽ rơi vào bóng tối, nhưng lại chẳng hề bận tâm đến tương lai của tôi.

Thậm chí có lẽ, ông còn mong tôi thực sự bị cái tên xui xẻo ấy vận vào người.

Khi kể lại chuyện này, gương mặt ông ta không một chút hối lỗi, không một thoáng lo sợ rằng tôi sẽ oán hận.

Ông ta dửng dưng, vì trong mắt ông ta, tôi chỉ là một đứa ngốc không có đủ tâm tư để mà đau khổ. Hoặc có lẽ, ông ta biết tôi sẽ buồn, nhưng ông ta không quan tâm. Cảm xúc của một đứa con không được yêu thương thì có đáng gì?

Nó muốn khóc thì cứ khóc, có gì to tát đâu? Huống hồ, nó còn “ngu hiếu” đến mức dù bị đối xử tệ bạc thế nào, vẫn chỉ biết câm lặng chăm sóc chúng ta.

Và để xoa dịu lương tâm, sau này ông ta vẫn thường nói rằng tên “Hà” của tôi rất hay, rất phổ biến.

Như một cách để nói rằng, tôi không nên, và không được phép, tính toán so đo về điều đó.

12

Nhưng nếu nó tốt như vậy, tại sao ông ta lại không để chị gái tôi dùng cái tên đó?

Ra khỏi ga, tôi đi ngược dòng người, bước chân nhẹ nhàng đi ra ngoài, trong lòng là sự phấn khích và xúc động chưa từng có.

Tôi tràn đầy khao khát và mong đợi về tương lai, có một sự thôi thúc kỳ lạ đối với tương lai.

Thành phố này tuy xa lạ, nhưng cũng thật thân thuộc.

Lúc này tôi mới chợt nhận ra, hóa ra đối với tôi, chỉ cần là nơi xa nhà, thì đều là chốn xa xăm và thiên đường trong mắt tôi.

Tìm việc thời này không khó, huống hồ tôi chẳng hề kén chọn.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

Tôi trở thành một người giúp việc. Một công việc mà tôi đã làm không công suốt bao năm ở nhà, thành thạo đến từng chi tiết nhỏ.

Thuở thiếu thời, để họ được sống thoải mái, tôi đã dốc cạn tâm sức để làm.

Năm lớp ba tôi đã tự học nấu ăn, chưa tốt nghiệp tiểu học đã biết làm bánh bao, há cảo, mì sợi. Lên đến cấp hai, tay nghề của tôi đã bỏ xa bố mẹ.

Tôi còn tự tìm người học mát-xa để xoa bóp cho họ, mày mò đủ thứ mẹo vặt trong cuộc sống.

Tôi không chỉ nỗ lực, mà còn có năng khiếu.

Giờ đây, tất cả những kỹ năng đó đã trở thành cần câu cơm của tôi.

Tôi làm giúp việc ở lại nhà, chăm sóc một cặp vợ chồng giáo sư về hưu có con cái ở tận bên kia đại dương.

Đây là một công việc tôi đã lựa chọn rất kỹ.

Ngay ngày đầu tiên, tôi đã chiếm được cảm tình của họ và được giữ lại.

Đúng như tôi dự đoán, tôi không chỉ có việc làm mà còn có chỗ ở, tiết kiệm được một khoản tiền thuê nhà khổng lồ, lại được bao ăn uống.

Tôi biết mình là người dễ mến, vậy mà tại sao, tôi lại chưa bao giờ được chính gia đình mình yêu thương?

Tôi dùng tất cả sự tận tâm mà trước đây tôi dành cho bố mẹ để chăm sóc họ, và họ trân trọng điều đó.

Họ thường xuyên khen tôi, những lời khen chân thành, xuất phát từ đáy lòng.

Lần đầu tiên được nghe những lời ấy, nước mắt tôi đã không thể kìm được mà tuôn rơi, khiến hai cụ giật mình.

“Cháu bé bị sao thế?”

“Dạ không sao ạ.”

Tôi vội lau nước mắt: “Chỉ là lần đầu tiên được khen, lần đầu tiên cảm thấy được công nhận… Cháu cảm ơn hai bác ạ.”

Ở nhà, tôi cũng làm những việc này, cũng làm tốt như vậy, nhưng đổi lại chỉ là sự soi mói.

Mỗi khi có họ hàng nói đỡ, bố mẹ tôi lại gạt đi, nói rằng con cái hiếu thảo là điều hiển nhiên.

Mà đã là điều hiển nhiên, thì có gì đáng khen? Họ còn nói, nếu phải đợi khen mới làm tốt, thì đó đâu phải là hiếu thảo thật sự.

Thế nhưng, nếu đã vậy, tại sao khi tôi làm chưa tốt, họ lại có quyền nổi trận lôi đình, mắng tôi ngu dốt, vụng về, thậm chí là cố tình phá hoại?

 

13

Bố mẹ đã gọi điện cho tôi, mắng tôi, hỏi tôi tại sao lại bỏ đi đúng dịp Tết.

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận