Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 2

10:43 chiều – 22/01/2026

Trần Chí Viễn bước vào, thấy tôi còn thức, sững lại.

“Em chưa ngủ à?”

“Chưa.”

Anh ta đi đến cạnh giường, cầm điện thoại lên.

Tôi nhìn thẳng vào anh ta.

“Chí Viễn.”

“Ừ?”

“Hôm nay anh chuyển khoản 50.000 phải không?”

Động tác của anh ta khựng lại.

Rất nhẹ, nhưng tôi thấy rõ.

“… Chuyện công ty.”

“Công ty nào?”

“Dự án cần xoay vốn, vài hôm nữa có tiền về.”

Anh ta không dám nhìn vào mắt tôi.

Tôi bật cười.

“Ừ, được.”

Anh ta như thở phào, nằm xuống bên cạnh.

“Vãn Tình, lúc nãy ở dưới lầu, anh không nên to tiếng với em.”

“Không sao.”

“Mẹ anh mà, em biết tính rồi đó, nói chuyện chẳng bao giờ qua não. Còn vụ của Tống Thanh Thanh, em đừng để tâm.”

“Ừ.”

“Giữa anh với cô ấy… thực sự chỉ là bạn bè bình thường.”

Bạn bè bình thường.

870.000 tệ.

47 lần chuyển tiền.

3 năm.

Tôi nhắm mắt lại.

“Em hiểu rồi.”

Anh ta trở mình, chưa đầy một phút sau đã ngủ ngon lành.

Hơi thở đều đặn, nhẹ nhõm đến kỳ lạ — chẳng chút gánh nặng lương tâm.

Tôi mở mắt, nhìn lên trần nhà trong bóng tối.

Trần Chí Viễn.

Anh tưởng tôi sẽ tin à?

2.

Sáng hôm sau, Trần Chí Viễn đi làm từ sớm.

Tôi thì xin nghỉ phép.

Sau khi đưa con trai đến trường mẫu giáo, tôi lái xe thẳng đến ngân hàng.

“Chào chị, tôi muốn tra cứu sao kê tài khoản ngân hàng của chồng tôi.”

“Xin hỏi chị có giấy ủy quyền không ạ?”

“…Không có.”

Giao dịch viên mỉm cười lịch sự:

“Vậy thì rất tiếc, bên em không thể cung cấp thông tin.”

Tôi suy nghĩ một chút, đổi cách hỏi.

“Vậy tôi muốn kiểm tra lịch sử trả nợ khoản vay mua nhà của chúng tôi.”

“Chị là người đồng trả góp phải không ạ?”

“Đúng vậy.”

Cô ấy kiểm tra một lát rồi nói:

“Khoản vay đang được trả đúng hạn mỗi tháng, không có gì bất thường ạ.”

“Trích tiền từ tài khoản nào?”

“Tài khoản đuôi số 3326.”

Chính là tài khoản đó.

Tôi gật đầu:

“Vậy chị có thể in giúp tôi sao kê ba năm gần nhất của tài khoản này được không?”

Giao dịch viên thoáng ngập ngừng:

“Đây là tài khoản cá nhân của chồng chị, cần có giấy ủy quyền mới được ạ.”

Tôi im lặng.

Cô ấy liếc nhìn tôi, rồi hạ giọng:

“Chị này, nếu chị lo lắng điều gì… em nghĩ tốt nhất là nên trao đổi trước với chồng chị.”

Trao đổi?

Trao đổi với một người đã dối tôi suốt ba năm?

Tôi khẽ cười:

“Cảm ơn.”

Bước ra khỏi ngân hàng, tôi ngồi trong xe, nhìn trân trân ra ngoài cửa sổ.

870.000 tệ.

Anh ta moi đâu ra từng đó?

Tiền lương của hai vợ chồng đều do tôi quản lý.

Toàn bộ khoản tiết kiệm trong nhà cũng nằm trong tay tôi.

Trừ khi…

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

Tôi chợt nhớ ra.

Quỹ nhà ở.

Trước khi cưới, tôi từng hỏi anh ta:

“Có muốn rút tiền quỹ nhà ra mua nhà không?”

Anh ta đáp:

“Không cần. Cứ để đấy phòng khi cần dùng gấp.”

Tôi không nghĩ gì nhiều.

Giờ nghĩ lại…

Anh ta là công chức, mỗi tháng tiền quỹ nhà cũng hơn 3.000.

Năm năm tích góp, cũng được gần 200.000.

Nhưng còn 670.000 thì sao?

Thẻ tín dụng?

Anh ta có hai cái, nhưng tôi chưa từng hỏi hạn mức là bao nhiêu.

Tôi hít sâu một hơi, rút điện thoại gọi cho Trương Dĩnh.

“Dĩnh à, anh họ làm ngân hàng của cậu… còn giúp tra được thông tin không?”

“Sao vậy?”

“Tớ muốn tra hồ sơ thẻ tín dụng của một người.”

“…Của ai?”

“Chồng tớ.”

Đầu dây bên kia im lặng mất một lúc.

“Vãn Vãn, có chuyện gì vậy?”

Tôi kể lại chuyện tối qua cho Trương Dĩnh.

Đầu dây bên kia im bặt vài giây, sau đó là một tiếng hít sâu rõ ràng:

“870.000 tệ? Anh ta điên rồi chắc?”

“Tớ cần bằng chứng.”

“…Được rồi, để tớ hỏi giúp cậu.”

Cúp máy, tôi lại tiếp tục tra thêm một thứ.

Tài khoản Alipay của Trần Chí Viễn.

Mật khẩu của anh ta giống với mật khẩu điện thoại — tôi biết.

Mở app, vào phần sao kê giao dịch.

Quả nhiên.

Lịch sử chuyển khoản không khớp với ngân hàng.

Anh ta cố tình tách riêng.

Ngân hàng xử lý các khoản lớn.

Alipay xử lý các khoản nhỏ.

Mỗi lần chỉ vài trăm đến vài ngàn, lắt nhắt nhưng dày đặc — ẩn mình rất khéo.

Tôi chụp màn hình lại.

Sau đó vào danh sách bạn bè của anh ta.

Ảnh đại diện của Tống Thanh Thanh quá dễ nhận ra.

Tóc dài, môi đỏ, nét mặt đúng kiểu “người yêu cũ học đường”.

Tôi nhấn vào xem trang cá nhân của cô ta.

Bài đăng mới nhất là ba ngày trước:

“Đời người luôn có lúc chạm đáy, may mắn vẫn có người đưa tay ra. Biết ơn tất cả những ai luôn ở bên tôi.”

Kèm theo là ảnh một ly cà phê, bên cạnh là một bàn tay đàn ông.

Tay đeo đồng hồ.

Tôi nhận ra cái đồng hồ đó.

Tissot, quà sinh nhật tôi tặng cho Trần Chí Viễn năm đầu tiên sau cưới.

Tôi đã dành ra hai tháng lương để mua.

Anh ta nói rất thích, đeo hằng ngày.

Ừ thì thích…

Đến mức đeo nó đi gặp người trong lòng.

Tôi tiếp tục cuộn xuống.

Ngày 20 tháng 9:

“Mùa thu là mùa của lẩu cay, cảm ơn ai đó đãi ăn.”

Ảnh là quán lẩu — hai bộ bát đũa.

Ngày 15 tháng 8:

“Chúc mừng sinh nhật tôi. Cảm ơn vì có anh.”

Ảnh là bánh kem — bên cạnh là một bó hoa hồng.

Tôi phóng to bó hoa.

Trên giấy gói có tên cửa hàng.

“Khoảnh Khắc Hoa.”

Tôi nhớ chỗ này.

Năm ngoái, vào sinh nhật tôi, tôi từng nói muốn có một bó hoa.

Anh ta bảo:

“Mua mấy thứ vô dụng đó làm gì?”

Vô dụng.

Tôi hít sâu, đặt điện thoại xuống.

Hoa mua cho người ta.

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận