Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 6

4:19 chiều – 03/01/2026

CEO ngồi xuống ghế chủ tọa, nhìn thẳng vào màn hình, dùng tiếng Anh trôi chảy xin lỗi:

Ông giải thích rằng họp muộn là do nội bộ công ty vừa tiến hành xác nhận cuối cùng trước khi triển khai dự án.

Sau đó, ông nghiêm túc quay sang, giới thiệu với Hervé:

“Ngài Hervé, cho phép tôi chính thức giới thiệu—đây là cô Lâm Văn.

Kể từ hôm nay, cô ấy không chỉ là người phụ trách dự án này,

mà tôi quyết định đề bạt cô ấy làm Giám đốc Bộ phận Hợp tác Quốc tế vừa thành lập,

chịu trách nhiệm toàn bộ các dự án với quý công ty.

Và… lương của cô ấy sẽ được tăng gấp đôi.”

Phòng họp chết lặng.

Miệng giám đốc Trương há hốc đến mức có thể nhét vừa cả nắm tay.

Phía bên kia màn hình, ngài Hervé cũng thoáng kinh ngạc…nhưng rồi ông bật cười, vỗ tay:

“Một nhân tài xuất sắc, xứng đáng được đối xử xứng đáng.

CEO, quyết định của ông… vô cùng sáng suốt.

Tôi đứng tại chỗ, đầu óc trống rỗng.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh.

Từ một kẻ vừa bị đình chỉ điều tra,

đến khi được đặc cách thăng chức lên vị trí cấp cao,

chỉ trong vòng chưa đầy nửa tiếng đồng hồ.

Tôi nhìn CEO, ông đáp lại bằng ánh mắt tin tưởng và động viên.

Tôi hiểu—đây là lời xin lỗi của ông, cũng là bài kiểm tra cuối cùng dành cho tôi.

Tôi hít sâu một hơi, ép lại những cơn sóng đang cuộn trong tim,

mỉm cười chuyên nghiệp, bình thản nhìn vào màn hình:

“Ngài Hervé, rất xin lỗi đã để ngài đợi lâu.

Bây giờ, chúng ta bắt đầu thôi.”

Khoảnh khắc đó, tôi biết—một chương mới trong sự nghiệp đã được mở ra.

Một thời đại mang tên tôi

chính thức bắt đầu.

09

Kể từ khi trở thành trưởng phòng Hợp tác Quốc tế mới thành lập, thế giới của tôi đã hoàn toàn thay đổi.

Tôi có văn phòng riêng—rộng rãi, sáng sủa–nằm ngay cạnh phòng của giám đốc Trương.

Qua ô cửa sổ lớn, là khung cảnh phồn hoa nhất của khu trung tâm thương mại thành phố: những tòa cao ốc san sát,

xe cộ tấp nập.

Ngày trước, tôi chỉ có thể ngước nhìn tất cả từ một góc nhỏ tăm tối.

Còn bây giờ…tôi đã là một phần trong bức tranh ấy.

Thông báo bổ nhiệm tôi và hình thức kỷ luật dành cho Vương Kỳ vì hành vi tố cáo ác ý—được gửi đi cùng lúc.

Một hòn đá ném xuống, dậy lên cả ngàn lớp sóng.

Toàn công ty xôn xao vì “cú nhảy vọt tên lửa” của tôi—và cú rơi đau đớn của người từng là “sao sáng” Vương Kỳ.

Từ nay, không còn ai dám đem học lực hay xuất thân ra để bàn tán về tôi—dù là trước mặt hay sau lưng.

Ánh mắt của mọi người dành cho tôi, từ mỉa mai, sang sững sờ, rồi ghen tị…và giờ đây chỉ còn lại kính nể xen lẫn

một chút dè chừng.

Họ rốt cuộc cũng hiểu ra:

Ở chốn công sở thực tế này, bằng cấp và xuất thân chỉ là vỏ ngoài—thứ duy nhất đủ sức nghiền nát mọi định kiến

chính là năng lực thật sự.

Tôi bắt đầu toàn tâm toàn ý dồn sức cho dự án.

Có được quyền “toàn quyền xử lý” do chính CEO giao phó, tôi không còn phải rón rén kiêng dè bất cứ ai.

Tôi rà soát lại toàn bộ quy trình, mạnh tay cắt bỏ những phần dư thừa, đồng thời thiết lập loạt phương án B cho các

điểm có nguy cơ rủi ro.

Tận dụng lợi thế ngôn ngữ và hiểu biết văn hóa Pháp, tôi bỏ qua những tầng trung gian rườm rà, trực tiếp thiết lập

kênh trao đổi hằng ngày với đội ngũ kỹ thuật bên Pháp.

Mỗi quyết sách tôi đưa ra đều chính xác – hiệu quả – có tầm nhìn.

Các đề xuất của tôi, thông qua email và họp video, được chuyển đến trụ sở bên Pháp−và lần nào cũng nhận được lời

khen ngợi cùng phản hồi tích cực.

Có lần, ngài Hervé còn nửa đùa nửa thật nói:

“Lâm, cô còn hiểu chúng tôi muốn gì hơn cả người bên tôi.”

Tôi không còn là một “cái máy phiên dịch biết tiếng Pháp” nữa.

Tôi đã thực sự trở thành nhân tố cốt lõi của toàn bộ dự án hợp tác xuyên quốc gia này.

Sự thay đổi của tôi, không chỉ ở công việc.

Tôi tháo cặp kính gọng đen dày cộp, chuyển sang dùng kính áp tròng.

Thế giới trong mắt tôi—lần đầu tiên trong đời—trở nên rõ ràng đến vậy.

Tôi dùng tháng lương đầu tiên sau khi tăng để sắm vài bộ vest công sở chất lượng cao, cắt may vừa vặn.

Lần đầu tiên khi tôi soi mình trong gương nhà vệ sinh–một người phụ nữ mặc váy vest chỉn chu, ánh mắt sáng rõ,

thần thái tự tin—tôi suýt không nhận ra chính mình.

Tôi vẫn là Lâm Vãn—nhưng không còn là cô gái hay cúi đầu, nép ở góc văn phòng nữa.

Tự tin—là loại mỹ phẩm tốt nhất.

Nó khiến toàn bộ khí chất của tôi lột xác hoàn toàn.

Giờ đây, mỗi khi tôi bước dọc hành lang công ty—những người từng cười nhạo tôi ngày trước đều sẽ cúi đầu chào

một tiếng: “Chào giám đốc Lâm.”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

Còn giám đốc Trương—giờ trở thành khách quen trong văn phòng tôi.

Bưng trà, rót nước, báo cáo tiến độ—khiêm nhường chẳng khác gì nhân viên mới.

Vì một chi tiết trong kế hoạch, ông ta có thể đứng chờ trước cửa phòng tôi gần cả buổi, chỉ để đợi tôi rảnh tay rồi

mới dám nhẹ nhàng gõ cửa bước vào.

Ánh mắt ông ta nhìn tôi—đầy tôn kính và lệ thuộc.

Bởi vì giờ đây, chỉ tiêu phòng ông đạt được hay không—gắn chặt với thành bại của phòng tôi.

Tôi vẫn giữ thái độ lịch sự nhưng lạnh nhạt với ông ta.

Không vì ngày trước ông ta khinh tôi mà trả thù,

cũng không vì bây giờ ông ta tâng bốc mà gần gũi.

Trong mắt tôi, ông ta chỉ là một người đồng nghiệp cần phối hợp công việc.

Chính sự điềm nhiên đó, lại càng khiến ông ta thấp thỏm không yên.

Còn Lý Ương—đã trở thành người cộng sự vững chắc nhất của tôi. Chúng tôi thường cùng nhau thảo luận các vấn đề kỹ thuật trong phòng nghỉ. Anh ấy dùng cách đơn giản nhất để giải thích những khái niệm rối rắm,

tôi thì giúp anh ấy biên tập những tài liệu cần gửi cho đối tác Pháp.

Chúng tôi làm việc với nhau—hiệu quả, rõ ràng, tràn đầy ăn ý.

Ánh mắt anh nhìn tôi—luôn là sự tôn trọng và mến mộ chân thành, chưa từng thay đổi.

Trong một môi trường công sở đầy toan tính, sự hiện diện của anh giống như một tia sáng ấm áp hiếm hoi.

Mọi thứ đang tiến triển theo hướng tốt đẹp nhất.

Dự án suôn sẻ.

Năng lực của tôi được chứng minh và công nhận.

Bên phía mẹ—tôi cũng đã liên hệ được bệnh viện và bác sĩ tốt hơn.

Tôi từng nghĩ:

Tất cả những toan tính đen tối đã chấm dứt cùng với cú ngã của Vương Kỳ.

Nhưng tôi đã sai.

Tôi đã đánh giá quá thấp sức tàn phá của lòng đố kỵ.

Tôi vẫn chưa thấy hết—con người có thể bị vặn vẹo đến mức nào vì ghen ghét.

10

Cuộc sống của Vương Kỳ giờ chẳng khác nào địa ngục.

Bị toàn công ty nêu tên phê bình, bị cắt toàn bộ tiền thưởng…từ một “nữ tinh anh” khiến ai cũng ngưỡng mộ, cô ta trở thành dị vật ai cũng muốn tránh xa.

Những cô bạn từng vây quanh cô ta cười nói, giờ thấy bóng còn tránh như tránh tà.

Mỗi ngày đi làm của Vương Kỳ, như bị ném vào chảo dầu nóng.

Ai cũng nghĩ, kiểu gì cô ta cũng chủ động nghỉ việc.

Nhưng không.

Cô ta cắn răng chịu đựng, ngày nào cũng đi làm đúng giờ, về đúng giờ, mặc kệ những ánh mắt xì xào bàn tán.

Chỉ là—ánh sáng trong mắt cô ta đã tắt ngúm từ lâu.

Thay vào đó, là một vẻ u ám độc địa và căm hận chết chóc.

Tôi biết cô ta đang nhìn tôi trong bóng tối, như một con rắn độc, găm ánh mắt đầy oán độc sau lưng tôi.

Nhưng tôi không có thời gian để bận tâm đến cô ta.

Dự án đã bước vào giai đoạn nước rút, bản phương án hợp tác cuối cùng sắp được hoàn thiện.

Đây là thành quả mồ hôi công sức của cả một tập thể…và cũng là tài liệu tối mật, ảnh hưởng đến chiến lược của công ty trong nhiều năm tới.

Tôi đã mã hóa file này ở mức cao nhất, chỉ lưu duy nhất trên máy tính làm việc cá nhân của mình.

Tôi biết Vương Kỳ vẫn đang chờ cơ hội tấn công.

Nhưng tôi không ngờ…cô ta lại liều lĩnh đến mức đó.

Tối hôm đó, vì phải xác nhận nốt vài chi tiết với phía Pháp, tôi ở lại làm thêm.

Khoảng hơn 10 giờ, sau khi hoàn thành công việc, tôi lưu bản phương án cuối cùng và tắt máy.

Trên đường đi rửa cốc, ngang qua phòng kỹ thuật, tôi thấy Lý Ương vẫn đang làm việc.

Anh gọi tôi lại:

“Lâm Vãn,” – anh đưa tôi một chiếc USB rất nhỏ, “cầm lấy cái này.”

“Tặng gì đây?” – tôi tò mò.

“Một phần mềm nhỏ tôi viết” – anh nói bình thản,

“Chỉ cần cắm vào máy, nếu có ai truy cập trái phép, nó sẽ tự động kích hoạt webcam, quay lại toàn bộ thao tác màn hình.”

“Chỉ để… phòng ngừa thôi.”

Tôi khựng lại.

Cẩn trọng của Lý Ương–khiến tôi ngay lập tức nâng cao cảnh giác.

“Cô ta… vẫn chưa chịu dừng à?” – tôi hỏi.

Anh không trả lời, chỉ nhìn tôi thật sâu.

Tôi hiểu.

“Cảm ơn anh.” – tôi cầm lấy chiếc USB, trân trọng như thể cầm một món vũ khí.

Về văn phòng, tôi làm đúng như hướng dẫn.

Chương trình được cài đặt trong vài phút—không biểu tượng, không dấu vết, như chưa từng tồn tại.

Xong xuôi, tôi mới yên tâm ra về.

Hai ngày sau, mọi thứ êm đềm lạ thường.

Vương Kỳ như cái bóng trong văn phòng—lặng lẽ đi qua, không biểu hiện gì bất thường.

Dự án ngày càng tiến triển thuận lợi khiến tôi dần dần buông lỏng cảnh giác.

Cho đến… chiều thứ Sáu.

Công ty tổ chức diễn tập phòng cháy, toàn thể nhân viên phải tập trung dưới sân.

Tôi khóa kỹ cửa phòng, đi xuống cùng đám đông.

Lúc điểm danh, tôi bất chợt phát hiện: không thấy Vương Kỳ.

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận