Mỗi ngày, tôi mặc vest cao cấp, đi giày cao gót, ra vào những tòa nhà văn phòng sang trọng, họp hành, đưa ra quyết sách cùng một nhóm những người giỏi nhất.
Ngoài công việc, tôi tập gym, học vẽ, nếm rượu, đi triển lãm. Tôi khiến cuộc sống của mình luôn rực rỡ,
sôi động.
Tài khoản mạng xã hội của tôi, trở thành “hình mẫu cuộc sống lý tưởng” trong mắt rất nhiều người. Ảnh tôi đăng ngày càng rạng rỡ, ánh mắt ngày càng kiên định.
Có lần, Phương Tự đùa rằng:
“Lan Lan, giờ cậu rực rỡ đến mức mình không dám nhìn thẳng luôn đó.”
Ánh sáng đó – là do chính tôi tự giành lấy.
Hôm ấy, tôi vừa kết thúc một cuộc họp thì nhận được cuộc gọi từ luật sư Vương.
“Cô Giang, bên Chu Thành Vũ muốn thảo luận về điều khoản ly hôn.”
“Hắn nói gì?”
“Hắn không đồng ý với phương án phân chia tài sản hiện tại, cho rằng cô đòi hỏi quá nhiều.” Tôi khẽ cười.
“Vậy anh nói với hắn: nếu chọn ly hôn thuận tình, thì chỉ có bản phương án này. Còn nếu kiện ra tòa, tôi sẽ không chỉ phân chia tài sản hôn nhân, mà còn kiện đòi lại khoản tiền hắn và mẹ hắn đã chuyển trái phép, cộng với bồi thường danh dự do hành vi vu khống. Tùy hắn chọn.”
Tôi cúp máy, nhìn ra dòng xe tấp nập ngoài cửa sổ.
Chu Thành Vũ, rất nhanh thôi…
Anh sẽ hiểu – thế nào mới là hối hận.
Chương 3
5
Cuối cùng, Chu Thành Vũ vẫn lựa chọn thỏa hiệp.
Có lẽ là do luật sư Vương đã phân tích hết được thiệt hơn, anh ta hiểu rõ: một khi đưa ra tòa, người chịu thua thiệt sẽ chỉ có anh ta mà thôi.
Anh ta thông qua luật sư xin gặp tôi, nói là muốn nói chuyện một lần cuối trước khi ký đơn ly hôn. Tôi đồng ý.
Tôi cần một buổi chia tay trang trọng – để đặt dấu chấm hết cho đoạn quá khứ ngớ ngẩn ấy.
Ánh nắng xuyên qua lớp kính, dịu dàng rọi lên vai tôi, ấm áp dễ chịu.
Chu Thành Vũ đến đúng giờ.
Chỉ trong chưa đầy một tháng, anh ta đã như biến thành người khác. Tóc tai rối bù, hốc mắt thâm sâu, râu ria không cạo sạch, chiếc sơ mi trên người cổ và tay áo đều đã ố vàng.
Còn tôi, và anh ta – giống như đến từ hai thế giới khác biệt.
Anh ta ngồi đối diện tôi, lúng túng vò tay, không dám nhìn thẳng vào mặt tôi.
“Lan Lan…” Anh ta mở miệng, giọng khản đặc, “dạo này… em sống có tốt không?”
Tôi nâng tách cà phê, khẽ nhấp một ngụm, không trả lời.
“Có chuyện gì thì nói đi. Chiều nay tôi còn một cuộc họp quốc tế.”
Giọng tôi bình tĩnh, lễ phép, nhưng đầy xa cách.
Sự lạnh nhạt ấy khiến anh ta như bị đâm một nhát, cúi gằm đầu xuống, giọng bắt đầu nghẹn ngào. “Lan Lan, anh sai rồi… anh thật sự biết sai rồi…”
Anh ta bắt đầu lắp bắp thú tội, nói rằng anh ta không nên yếu đuối như thế, không nên để mẹ anh ta bắt nạt tôi, không nên chọn cách im lặng khi tôi cần anh nhất.
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen
Anh ta nói giờ đây mới hiểu: nhà không có tôi đáng sợ đến nhường nào – không ai là lượt quần áo, cơm nước dỡ tê, nhà cửa bừa bộn như chuồng lợn.
Anh ta nói, Trương Học Phân và Lili giờ ngày nào cũng cãi nhau vì tiền, anh ta ở giữa như sắp phát diễn.
Anh ta nói, anh ta hối hận rồi – hối hận đến mức ruột gan như bị cào nát.
Tôi ngồi yên lặng nghe, như đang nghe một câu chuyện chẳng liên quan đến mình, kể bởi một người hoàn toàn xa lạ.
Những lời này, nếu anh ta nói vào cái đêm tôi bị mẹ anh ta tát trước mặt bao người, có lẽ tôi còn thấy cảm động.
Nhưng giờ – chỉ thấy ồn ào và phiền phức.
Khi anh ta nói xong, ngẩng đầu lên nhìn tôi bằng đôi mắt đỏ au, đầy hy vọng.
“Lan Lan, em tha thứ cho anh được không? Mình bắt đầu lại nhé… anh hứa sẽ dọn ra ngoài ngay, sẽ không để mẹ xen vào chuyện của mình nữa, sau này anh nghe lời em hết, được không…”
Tôi nhìn bộ dạng hèn mọn của anh ta, trong lòng không gợn lên chút sóng nào.
Thậm chí… có phần thương hại.
Cho đến tận lúc này, anh ta vẫn không hiểu nổi – tôi rời bỏ anh ta, rốt cuộc là vì điều gì.
Tôi lấy từ túi ra một bản thỏa thuận ly hôn đã in sẵn, cùng một cây bút, nhẹ nhàng đẩy đến trước mặt anh ta.
“Cái gì đây?” Anh ta khựng lại.
“Giấy ly hôn.”
Giọng tôi rất nhẹ. Nhưng khi rơi vào tai anh ta, lại như một chiếc búa nặng ngàn cân, giáng thẳng vào tim.
Sắc mặt anh ta lập tức trắng bệch như tờ giấy.
6
“Ly hôn…?” – Chu Thành Vũ run rẩy chạm tay vào tờ giấy, rồi như bị bỏng, vội vàng rụt lại.
“Lan Lan… em nhất định phải tuyệt tình đến thế sao?”
“Tuyệt tình?” – Tôi nhìn anh ta, bỗng bật cười. Nhưng nụ cười ấy chỉ toàn là lạnh lùng và châm biếm. “Chu Thành Vũ, khi tôi bị mẹ anh tát trước mặt bao người, còn anh chỉ nói ‘thôi đi, lúc đó là ai tuyệt tình trước?”
“Khi bà ta chỉ vào mặt tôi mắng là đồ vô dụng, bắt anh đuổi tôi ra khỏi nhà, anh cúi đầu im lặng – là ai tuyệt tình trước?”
“Dưới sảnh, bà ta vu khống tôi ăn trộm tiền, nuôi trai, nói trước mặt cả tòa chung cư – anh đứng bên cạnh không nói một câu, lúc đó anh còn nghĩ giữa chúng ta có chút tình nghĩa gì sao?”
Mỗi một câu tôi nói ra, sắc mặt anh ta lại trắng thêm một phần. Đến cuối cùng, cả người anh ta rũ xuống như xác rối, tựa vào ghế, hoàn toàn không thốt nên lời.
“Ký đi.” – Tôi đầy bút về phía anh ta, giọng điểm tĩnh.
“Đây là kết cục tốt nhất cho cả hai chúng ta.”
Nội dung trong thỏa thuận đã được luật sư Vương kiểm tra kỹ lưỡng.
Phân chia tài sản:
Căn nhà hai vợ chồng từng sống chung là tài sản trước hôn nhân của Chu Thành Vũ – tôi không
đụng đến.
Nhưng chiếc xe anh ta đang chạy, tiền đặt cọc và hơn nửa khoản vay là do tôi chi trả – anh ta phải hoàn tiền lại cho tôi 300.000 tệ.
Số tiền trong tài khoản chung đa phần là từ lợi nhuận đầu tư của tôi trong những năm qua – có sao kê rõ ràng và hồ sơ giao dịch chứng minh. Tôi yêu cầu được chia 80%.
Chiếc vòng ngọc phỉ thúy trị giá 600.000 trên tay Trương Học Phân, cùng những khoản đầu tư ẩn tôi từng bỏ vào gia đình này – luật sư Vương cũng đã quy đổi cụ thể thành tiền mặt.
Tổng cộng, Chu Thành Vũ phải bồi thường cho tôi gần 2 triệu tệ, một lần thanh toán.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.