Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

BỐN NĂM CHỜ ĐỢI

List Chap5 Chương

Giới thiệu truyện “BỐN NĂM CHỜ ĐỢI”.

VĂN ÁN

 

Khi tôi gả cho Triệu Trường Phong, anh ta vẫn chỉ là một sĩ quan nghèo cấp trung đội.

Năm đó, anh ta bị thương trở về quê, một chân đi tập tễnh, mặt mày bê bết m áu ngã gục trước cửa nhà tôi.

Cả thôn không ai dám cưu mang anh ta.

Là tôi cõng anh ta đi suốt ba dặm đường núi, dùng mũi Penicillin cuối cùng mà cha để lại để kéo anh ta về từ tay tử thần.

Sau đó anh ta trở về đơn vị, tôi đợi anh ta suốt bốn năm trời.

Trong bốn năm ấy, một mình tôi cày cuốc sáu mẫu ruộng, phụng dưỡng mẹ chồng đang liệt giường, lại còn lo cho hai đứa em trai của anh ta ăn học.

Trong những lá thư anh gửi về viết: “Đợi khi anh thành tài, việc đầu tiên anh làm là đón em ra thành phố.

” Tôi đã tin.

Tôi đợi được huân chương quân công của anh, đợi được thông báo anh thăng chức, đợi được căn hộ ba gian mà anh được phân ở thành phố.

Nhưng lại chẳng đợi được tấm vé tàu nào.

Thứ tôi đợi được là một người đàn bà tên Thẩm Lệ Hoa, người mặc áo kiểu Lênin, uốn tóc xoăn, vừa được điều từ đoàn văn công quân đội đến.

Cô ta đã dọn vào căn nhà vốn dĩ phải thuộc về tôi.

Triệu Trường Phong viết lá thư cuối cùng.

Trên thư chỉ có một câu: “Quế Trân, em là người tốt.

Nhưng anh và Lệ Hoa là đồng chí cách mạng.

” Người trong thôn ai cũng bảo tôi ngốc.

Bình luận (0)


Để lại một bình luận