Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 6

7:46 sáng – 14/01/2026

Mẹ sững người, không nói tiếp được.

Tôi nói: “Có chuyện gì, nói đi.”

“Tiểu Huệ, mình có thể tìm chỗ nào ngồi nói chuyện không?” mẹ hỏi.

Tôi nhìn đồng hồ.

“Con còn đang làm việc. Nói luôn ở đây đi.”

Sắc mặt mẹ hơi khó coi, nhưng vẫn cố chịu.

“Tiểu Huệ, em trai con nói con muốn chia tiền giải tỏa?”

“Con muốn nhận phần thuộc về con.”

“Phần thuộc về con?”

“Mẹ, hộ khẩu con vẫn ở quê, con là con gái của nhà họ Trương. Tiền giải tỏa, con có phần. Có gì sai?”

“Nhưng… nhưng con đã lấy chồng rồi mà…”

“Lấy chồng thì không phải người nhà họ Trương nữa sao?”

Mẹ há miệng, nhưng không nói được lời nào.

Bố lên tiếng: “Tiểu Huệ, em con nói con muốn lấy một nửa?”

“Không phải một nửa. Là chia đôi phần 870 nghìn tệ còn lại. Con lấy 435 nghìn, thêm 230 nghìn nó nợ con, thực tế con lấy 665 nghìn.”

“665 nghìn…”

“Bố, bố không nhớ sao? Em mua nhà con đưa 150 nghìn, bố nhập viện con đưa 80 nghìn. Tổng cộng 230 nghìn.”

Bố im lặng.

Mẹ lên tiếng: “Cái đó… là con tự nguyện mà…”

“Con biết. Nên con không tính lãi.”

Mẹ bực lên: “Tiểu Huệ, mình là người một nhà, sao lại tính toán thế này?”“Người một nhà?”Tôi nhìn mẹ, bỗng bật cười.

“Mẹ, con hỏi mẹ một câu.”“Câu gì?”

“Ba năm trước, lúc em đá con ra khỏi nhóm chat, mẹ đã nói gì?”

Mẹ cứng đờ người.

“Mẹ nói: ‘Nó nói hơi quá, nhưng ý nó không sai.’”

Mặt mẹ tái nhợt.

“Con hỏi thêm một câu nữa.”

Mẹ không trả lời.

“Ông mất, ai báo con?”

Mẹ cúi đầu.

“Con em sinh, ai báo con?”

Vẫn im lặng.

“Mẹ phẫu thuật, ai cho con biết?”

Mẹ ngẩng lên, mắt đỏ hoe.

“Tiểu Huệ, chuyện đó là… là do em con…”

“Mẹ, con không trách mẹ.” Tôi ngắt lời.
“Con chỉ muốn nói, ba năm nay, bố mẹ không coi con là người một nhà. Bây giờ lại kêu người một nhà không nên tính toán — mẹ thấy hợp lý không?”

Mẹ đứng đó, nước mắt rơi lã chã.

Bố thở dài rồi nói:

“Tiểu Huệ, lúc đó em con thật sự quá đáng. Nó còn trẻ, ăn nói thiếu suy nghĩ. Bố mẹ cũng có lỗi vì không ngăn được nó.”

Tôi nhìn ông, không nói gì.

“Nhưng mà…” Ông ngập ngừng, “Tiền giải tỏa lần này là khoản tích lũy cả đời của bố mẹ. Bố mẹ không muốn vì chuyện này mà gia đình tan nát.”

“Bố, người khiến gia đình tan nát không phải là con.”

“Bố biết.” Ông gật đầu. “Nên bố muốn thương lượng với con. Điều kiện con đưa ra… có thể…”

“Có thể sao?”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

“Có thể bớt đi chút nào không?”

Tôi nhìn ông, trong lòng bỗng lạnh đi một nhịp.

“Bố, con hỏi thật. Nếu hôm nay đến gặp bố là em trai, nó đòi một nửa, bố có bảo nó bớt lại chút nào không?”

Ông sững người.

“Nó đòi 435 nghìn, bố có thấy nó đòi nhiều không?”

Ông không trả lời.

“Bố, từ bé đến lớn, cái gì bố mẹ cũng ưu tiên cho em. Nó đi học, cưới vợ, mua nhà — bố mẹ vét sạch tiền. Còn con thì sao? Con tự kiếm tiền đóng học. Con lấy chồng, bố mẹ cho con bao nhiêu?”

Mẹ chen vào: “Đó là do điều kiện lúc đó hạn hẹp…”

“Hạn hẹp? Vậy lúc bảo con đưa 150 nghìn cho em mua nhà, điều kiện không hạn hẹp chắc? Lúc con cưới, mẹ cho con 2.000 tệ gọi là của hồi môn, lúc đó không hạn hẹp?”

Nước mắt mẹ lại rơi.

Tôi hít sâu, bình tĩnh lại.

“Bố, mẹ, điều kiện của con như vậy. Nếu đồng ý, con sẽ ký. Không thì thôi.”

Bố nhìn tôi, hồi lâu không nói gì.

Cuối cùng ông chỉ nói: “Để… để bố mẹ về suy nghĩ thêm.”

“Được. Nhưng đừng nghĩ lâu quá. Thời hạn của ban giải tỏa, chắc bố mẹ rõ hơn con.”

Tôi quay người rời đi.

Phía sau vang lên tiếng mẹ gọi: “Tiểu Huệ…”

Tôi không quay đầu lại.

8.

Tối hôm đó, tôi về nhà, ngồi một mình ngoài ban công thẫn thờ.

Chồng mang cho tôi cốc nước nóng.“Sao thế em?”“Bố mẹ em đến gặp em rồi.”

“Họ nói gì?”“Họ bảo em bớt lại một chút.”

Anh im lặng vài giây.“Thế em trả lời sao?”“Em hỏi họ: nếu là em trai đòi số tiền đó, họ có bắt nó bớt không?”

“Họ nói sao?”“Không nói gì cả.”

Chồng ngồi xuống cạnh tôi, nắm lấy tay tôi.“Em có buồn không?”

Tôi suy nghĩ một chút, rồi lắc đầu.

“Không buồn. Chỉ là… hơi mệt.”

“Mệt vì điều gì?”

“Mệt vì đến giờ họ vẫn không hiểu rằng, vấn đề không phải là tiền.”

Anh im lặng.

Tôi nói tiếp: “Họ nghĩ em đang đòi tiền. Nhưng thật ra em chỉ muốn họ hiểu — bao năm qua, họ đã bất công với em đến mức nào.”

“Họ có hiểu không?”

“Không.” Tôi cười khổ, “Họ chỉ cảm thấy em thay đổi. Trước đây dễ nói chuyện, bây giờ thì không.”

“Em không thay đổi. Chỉ là họ bắt nạt em quá lâu, và em không muốn chịu đựng nữa.”

Tôi tựa vào vai anh, im lặng.

Một lúc sau, tôi nói: “Anh biết điều mỉa mai nhất là gì không?”

“Là gì?”

“Mỉa mai nhất là, từ nhỏ đến lớn, điều em sợ nhất là bị họ bỏ rơi. Thế nên em cứ cố gắng cho đi, cố gắng làm vừa lòng họ. Kết quả thì sao? Em cho đi nhiều như thế, họ vẫn đá em ra.”

“Thế còn bây giờ?”

“Bây giờ à?” Tôi ngẫm nghĩ rồi nói: “Bây giờ em nhận ra, bị họ bỏ rơi cũng không đáng sợ như em từng nghĩ.”

“Sao vậy?”

“Vì ba năm nay, em sống rất ổn. Không có những cuộc gọi, không có ai vòi vĩnh, em lại thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều.”

Anh ôm tôi vào lòng.

“Vậy tại sao em còn do dự?”

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận