Tiếc là… ngoài mấy cuộc gọi cho shipper giao hàng, tôi không hề liên hệ với bất kỳ ai.
Chính sự bình thản và an nhàn của tôi lại khiến họ bất an tột độ.
Làm sao một người đang ở tâm bão lại có thể an nhiên đến vậy?
Mà sự an nhiên ấy – chính là điều bất hợp lý lớn nhất.
03
Trương Vĩ cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
Nhân lúc mẹ chồng và chị gái ra ngoài, anh ta chặn trước cửa phòng tôi.
Anh ta trông tiều tụy thấy rõ, quầng thâm dưới mắt đậm đến đáng sợ, râu ria mọc lởm chởm, hoàn toàn không còn chút phong độ nào như trước.
“Lâm Vãn, chúng ta nói chuyện đi.” – Giọng anh ta khàn khàn.
Tôi tựa người vào khung cửa, thong thả nhìn anh ta.
“Nói gì cơ?”
Anh ta hít sâu một hơi, ánh mắt dán chặt vào tôi, như thể muốn moi ra manh mối nào đó từ nét mặt tôi.
“Chuyện cái tiệm… có phải do em làm không?”
Nghe vậy, tôi bật cười như thể vừa nghe một trò đùa lớn nhất thiên hạ.
“Tôi á?” – Tôi chỉ vào mình, rồi mở hai tay ra, mỉm cười hỏi ngược lại – “Trương Vĩ, anh tự đặt tay lên tim mà hỏi mình xem… anh nghĩ tôi có bản lĩnh đó thật sao?”
Một câu nói, đã chặn đứng mọi chất vấn trong cổ họng anh ta.
Đúng vậy.
Trong suy nghĩ của anh ta – cũng như của cả nhà họ Trương – tôi, Lâm Vãn, chỉ là một cô gái quê mùa, thiểu kiến thức, tính cách yếu đuối, ngoài nấu cơm rửa bát ra thì chẳng làm được tích sự gì.
Tôi thì có thể làm được gì?
Tôi thì gây nổi sóng gió gì?
Nhận thức ấy, suốt ba năm qua, đã được họ củng cố lặp đi lặp lại, đến mức ăn sâu vào tận xương tủy.
Giờ đây, bắt anh ta tự tay đập tan cái niềm tin ấy – còn khó hơn việc bắt anh ta thừa nhận mình là một kẻ vô dụng.
Mặt Trương Vĩ lúc đỏ lúc trắng, môi run rẩy vài lần, cuối cùng không thốt được lời nào, chỉ biết xoay người bỏ đi, dáng vẻ ủ rũ.
Nhưng anh ta chịu đựng được, thì chị gái anh ta lại chẳng thể nuốt trôi cục tức.
Trương Lệ lao vào phòng như một cơn lốc, túm chặt lấy cánh tay tôi, móng tay gần như cắm vào da thịt.
“Nói! Có phải con tiện nhân như cô giở trò hèn hạ không?!” – Mặt mày cô ta vặn vẹo vì tức giận, mọi vẻ ngoài đoan trang đều biến mất – “Cô rốt cuộc dùng cái thủ đoạn bẩn thỉu gì hả?!”
Tay tôi đau nhói, nhưng tôi không giằng ra.
Tôi chỉ cúi đầu liếc nhìn bàn tay đang siết chặt tay mình, sau đó ngước mắt lên, ánh nhìn thản nhiên đón lấy đôi mắt đầy điên loạn của cô ta.
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen“Đúng vậy.”
Tôi nhả ra hai chữ, chậm rãi, rõ ràng.
Không khí như đông cứng lại.
Tay Trương Lệ giữ lấy tôi cũng khựng giữa không trung.
Sự điên cuồng trong mắt cô ta dần tan biến, thay vào đó là vẻ kinh hoàng và không thể tin nổi.
Có lẽ cô ta từng nghĩ tôi sẽ phủ nhận, sẽ khóc lóc, sẽ biện minh,
Nhưng tuyệt đối không ngờ… tôi lại thản nhiên thừa nhận đến thế.
“Cô… cô vừa nói gì?” – Trương Lệ lắp bắp hỏi lại, như thể không tin vào tai mình.
“Tôi nói, đúng là tôi làm đấy.” – Tôi lặp lại từng chữ, giọng không to nhưng vang vọng rõ ràng đến từng góc phòng khách – “Cuộc điện thoại đó, chính tôi gọi.”
“Cô là đồ vô ơn! Ăn của nhà tôi, ở nhà tôi, mà cô dám hại chúng tôi?!”
Sau cú sốc, Trương Lệ như phát điên, hét lên the thé rồi vung tay định tát thẳng vào mặt tôi.
Ánh mắt tôi chợt lạnh đi.
Ngay trước khi bàn tay cô ta chạm vào mặt tôi, tôi đã nhanh như chớp tóm chặt lấy cổ tay cô ta.
“Chị chồng,” giọng tôi lạnh băng, không chút hơi ấm, “trước khi mở miệng nói, tốt nhất nên suy nghĩ cho kỹ. Rốt cuộc là tôi ăn của nhà các người, ở nhà các người sao?”
“Chẳng lẽ không phải à?!”
“Ba năm nay, tiền nước điện gas, phí quản lý trong nhà là ai chi trả?”
“Hằng ngày tôi như một con bảo mẫu, hầu hạ cả nhà lớn bé các người, là ai?”
“Cái nhà hàng sắp phá sản kia, là ai đã thức trắng vô số đêm, chỉnh sửa toàn bộ món ăn, mới khiến nó sống lại, ngày nào cũng thu tiền như nước?”
Mỗi lần tôi hỏi một câu, lực tay nắm cổ tay cô ta lại siết chặt thêm một chút.
Sắc mặt Trương Lệ từ đỏ chuyển sang trắng bệch, cơn đau buốt nơi cổ tay khiến cô ta bắt đầu giãy giụa, nhưng bàn tay tôi như một cái kìm sắt, khiến cô ta không sao nhúc nhích nổi.
“Cô… cô nói bậy! Công thức nấu ăn rõ ràng là của mẹ tôi!”
“Của mẹ cô?” Tôi bật cười lạnh lẽo. “Công thức của mẹ cô, cùng lắm chỉ làm được một đĩa rau xào mặn chát và một nồi khoai tây hầm mãi không nhừ. Cô nghĩ chỉ dựa vào mấy thứ đó, có thể khiến thực khách chen chúc kéo đến sao?”
Nghe thấy tiếng động, mẹ chồng và Trương Vĩ từ phòng riêng vội vàng lao ra, vừa khéo nghe trọn câu nói cuối cùng của tôi.
Cả hai người họ đứng sững tại chỗ, vẻ mặt kinh ngạc chẳng khác gì Trương Lệ.
Tôi hất tay Trương Lệ ra, cô ta loạng choạng lùi lại hai bước, đụng thẳng vào người Trương Vĩ.
Tôi nhìn khắp ba người họ. Những gương mặt sững sờ, đờ đẫn, không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra — đó là cảnh tượng nực cười nhất tôi từng thấy trong suốt ba năm qua.
Tôi không che giấu nữa.
Không nhẫn nhịn nữa.
Hôm nay, tôi muốn họ hiểu cho rõ ràng, chết cũng phải chết cho minh bạch.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.