01
Nước canh sền sệt nhỏ giọt theo từng lọn tóc tôi, dầu mỡ chảy vào mắt khiến tôi không mở nổi.
Vài cọng dưa cải ăn thừa dính bệt trên trán và má, như thể những dấu ấn nhục nhã bị ai cố ý bôi lên.
Bên tai là tiếng cười ầm ĩ đến chói tai, sắc bén như da//o cứa.
Người cười to nhất chính là chồng tôi – Trương Vĩ. Anh ta ôm bụng cười nghiêng ngả, cười đến chảy cả nước mắt.
Chị gái anh ta – cũng là chị chồng tôi, Trương Lệ – vẫn đang cầm chiếc thau không trên tay, cằm hếch lên như thể vừa giành chiến thắng trên chiến trường.
“Em dâu à, chỉ đùa chút thôi mà, đừng giận nhé.”
Miệng thì xin lỗi, nhưng trong mắt chị ta lại đầy vẻ khinh thường và đắc ý đến suýt tràn ra ngoài.
“Chuyện này gọi là ‘năm nào cũng dư dả’ đó, tập tục quê chị là ban phúc cho người khác đấy.”
Bà mẹ chồng Vương Quế Anh liếc tôi một cái, mép nhếch lên để lộ hàm răng ố vàng vì thuốc lá.
Bà ta chẳng buồn trách con gái nửa lời, ngược lại còn dùng đũa gõ lên miệng bát:
“Được rồi, Lệ Lệ cũng chỉ muốn náo nhiệt tí thôi, bất ngờ cho Vãn Vãn đó mà.”
“Đúng đó mẹ, mẹ nhìn em dâu mà xem, vui quá nên nói không nên lời luôn rồi.” Trương Vĩ vừa thở hổn hển vừa chen vào.
Cả nhà hùa nhau diễn vở kịch, biến màn làm nhục trắng trợn này thành một trò đùa vô hại, thậm chí là… một cái “lộc đầu năm”.
Tôi chậm rãi đưa tay, từng chút một gỡ mấy cọng dưa cải dính trên mặt xuống.
Cảm giác nhớp nháp nơi đầu ngón tay khiến dạ dày tôi trào lên từng cơn buồn nôn.
Tôi không nhìn bất cứ ai trong số họ.
Ba năm qua, cảnh tượng thế này diễn ra không biết bao nhiêu lần.
Họ dùng đủ kiểu lý do, đủ loại trò “đùa giỡn” để thử giới hạn của tôi, để khẳng định cái gọi là uy quyền của “gia đình chồng”.
Tôi ngoan ngoãn, nhẫn nhịn, làm hết mọi việc lớn nhỏ trong nhà.
Tôi đã một tay vực dậy nhà hàng sắp sập của họ, biến nó thành quán ăn đông khách nhất con phố này.
Thế nhưng, cái tôi nhận được, chỉ là những màn chà đạp ngày càng quá quắt.
Họ nghĩ tôi không có tính khí, không có tôn nghiêm, là quả hồng mềm muốn bóp sao cũng được.
Tôi cụp mắt xuống, tầm nhìn chỉ còn lại mâm cơm bừa bộn trước mặt – đổ nát, lạnh ngắt, tàn dư.
Giống hệt cuộc hôn nhân ba năm của tôi: một vở độc diễn chẳng ai vỗ tay, chỉ còn lại mảnh vụn bừa bãi.
“Tôi đi rửa mặt chút.”
Giọng tôi bình tĩnh đến lạnh lẽo, không chút gợn sóng, bình tĩnh đến mức lạ lùng.
Trương Vĩ không thèm nhìn, chỉ phẩy tay:
“Đi đi, nhanh lên, toàn mùi dưa cải, ảnh hưởng khẩu vị người ta.”
Đọc thêm nhiều truyện hay tại NovatruyenTôi quay người đi về phía nhà vệ sinh, sau lưng lại vang lên những tiếng cười nén không nổi.
Tôi mở vòi nước, dòng nước lạnh xối thẳng lên mặt.
Trong gương, người phụ nữ với mái tóc rối bời, mặt còn vương dầu mỡ, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh đến kinh người.
Đó là ánh mắt của một ngọn lửa âm ỉ cháy – ngọn lửa bùng lên sau khi mọi cảm xúc đã bị dập tắt.
Tôi lau khô mặt, lấy chiếc điện thoại giấu trong túi áo ra.
Màn hình sáng lên, tôi bấm một số mà cứ ngỡ sẽ chẳng bao giờ gọi lại.
Đầu dây bên kia bắt máy gần như ngay lập tức.
“Cô Lâm?” – Giọng nam trầm ổn quen thuộc vang lên, mang theo một chút ngạc nhiên khó nhận ra.
“Anh Trần Mặc.” – Tôi cất giọng, hơi khàn – “Tôi cần anh giúp một việc.”
“Cô cứ nói.” – Anh ta không hề do dự.
“Anh còn nhớ kế hoạch ‘thanh lọc thị trường ẩm thực địa phương’ mà tôi từng nói không?”
“Nhớ chứ, tất cả tài liệu cô gửi, tôi đều có bản lưu.”
“Bắt đầu đi.” – Tôi nói – “Mục tiêu: nhà hàng ‘Trương Gia Thái’ ở phía tây thành phố. Tôi muốn từ ngày mai, nơi đó không còn lấy một bóng khách.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi là một câu đáp chắc nịch:
“Rõ. Cô Lâm, chào mừng trở lại.”
Tôi cúp máy, cất điện thoại vào túi, hít một hơi thật sâu.
Khi tôi đẩy cửa bước ra khỏi nhà vệ sinh, tiếng cười huyên náo bên ngoài lập tức im bặt.
Tất cả mọi người đều quay lại nhìn tôi, ánh mắt đầy dò xét và háo hức chờ xem “vở diễn tiếp theo”.
Chắc họ nghĩ tôi sẽ khóc lóc, làm ầm lên, thậm chí như một bà chanh chua đứng giữa bàn cãi vã.
Nhưng tôi không làm vậy.
Tôi chỉ kéo ghế ngồi xuống, bình tĩnh cầm lên đôi đũa đã dính đầy dầu mỡ vốn thuộc về mình.
“Không ăn nữa à?” – Tôi hỏi, giọng đều đều như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Cả nhà đưa mắt nhìn nhau, bị phản ứng khó lường của tôi làm cho bối rối.
Trương Vĩ nhíu mày, nét cười vẫn chưa kịp rút khỏi gương mặt.
“Lâm Vãn, em có thái độ gì vậy? Chị anh chỉ đùa với em thôi, em bày cái mặt đó ra cho ai xem hả?”
Tôi gắp một đũa rau xanh, đưa lên miệng, từ tốn nhai kỹ từng chút một.
“Vậy anh nghĩ, tôi nên có thái độ thế nào?” – Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng anh ta, ánh mắt lạnh lẽo – “Nên cười cảm ơn chị ta, rồi tự dội thêm một nồi canh khác lên đầu mình sao?”
Trương Vĩ nghẹn họng, mặt đỏ bừng.
“Cô…”
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.