Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 3

9:11 chiều – 26/03/2026

Anh đi đến máy lọc nước cầm lấy ly, quay lưng về phía tôi rót một ly nước ấm, nhấp một ngụm:

 

“Đêm qua đưa Vãn Tinh về, chỗ cô ấy ở hẻo lánh quá, cô ấy sợ nên anh ở lại canh cửa một lúc. Sau đó muộn quá, nên anh ngủ tạm ở đó vài tiếng luôn.”

 

“Anh đã đổi cho cô ấy sang nhà khách nội bộ của đại viện rồi,” anh bổ sung thêm, giọng điệu mang chút ý vỗ về, “An ninh ở đó rất tốt, sau này không cần lo nữa.”

 

Tôi vẫn tiếp tục gấp bộ quân phục thường ngày trong tay, không nói lời nào. Thực ra có rất nhiều điều để hỏi.

 

Ví dụ như “canh cửa” là đứng ngoài cửa cả đêm hay là đã vào trong phòng? “Ngủ tạm” là ngủ trên sofa hay là ngủ trên giường?

 

Nhưng tôi không muốn hỏi nữa. Suốt bảy năm qua, anh đối xử với tôi cũng khá tốt. Tuy không công khai quan hệ nhưng anh luôn giữ khoảng cách nghiêm ngặt với những phụ nữ khác.

 

Chỉ là tôi không muốn thừa nhận rằng, những ranh giới đó sẽ trở nên mờ nhạt mỗi khi gặp phải chuyện liên quan đến Lâm Vãn Tinh.

 

Cô ấy nửa đêm đăng một dòng trạng thái nói mất ngủ, anh có thể thức trò chuyện đến 4 giờ sáng.

 

Cô ấy nói nhớ nhà, anh liền định kỳ về quê cô ấy mua đặc sản gửi ra nước ngoài.

 

Mỗi năm sinh nhật cô ấy, anh đều canh đúng múi giờ để gửi một câu “sinh nhật vui vẻ”.

 

Những việc này anh làm cho tôi – với tư cách là bạn gái, nhưng anh cũng làm cho cô ấy.

 

Tôi đã hỏi quá nhiều lần, và lần nào anh cũng có hàng trăm lý do để khiến tôi im lặng. Còn lần này, lý do là gì đã không còn quan trọng nữa rồi.

 

Anh đặt ly nước xuống, ánh mắt rơi vào chiếc vali trên sàn, lông mày khẽ nhíu lại.

 

“Em định làm gì thế?”

 

“Về nhà mẹ đẻ.” Tôi xếp quần áo đã gấp vào trong, giọng bình thản, “Trước khi cưới phải về nhà chờ gả, đây là quy định ở quê em.”

 

Anh sững sờ, rồi bước tới, ngồi xổm xuống bên cạnh tôi.

 

Anh đưa tay ấn lên một bộ quần áo khác mà tôi định bỏ vào vali.

 

“Một trò đùa thôi mà, đừng có tiếp tục nữa!”

 

Tôi đón lấy ánh mắt anh: “Không phải đùa đâu.”

 

“Bát tự đã xem rồi, rất hợp.” Tôi rũ mắt, rút bộ quần áo ra khỏi tay anh, “Năm nay không cưới thì phải đợi thêm hai năm nữa.”

 

Anh nhìn tôi, vẻ lơ đãng thường thấy trong đôi mắt nhạt đi. Một lúc sau, anh bỗng tiếp lời: “Hai năm cũng tốt.”

 

“Đợi anh bận xong hai năm này, vừa vặn có thể bù đắp cho em một đám cưới tốt hơn.”

 

Động tác trên tay tôi khựng lại trong giây lát. Hai năm?

 

Tôi nhớ hai năm trước, anh cũng nói như vậy. Dường như trong nhận thức của anh, cuộc đời tôi có vô số cái “hai năm” để mặc cho anh phung phí và bắt tôi chờ đợi.

 

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

“Lát nữa em nói một tiếng trong nhóm đi, cứ bảo là em say rượu nên nói linh tinh chuyện cưới xin cuối tháng.”

 

Giọng anh dịu xuống, mang chút ý dỗ dành, “Dù sao cũng chẳng ai coi là thật đâu.”

 

“Em không có uống rượu.” Tôi đứng dậy, dựng thẳng vali lên, “Họ đều biết em dị ứng cồn, không bao giờ chạm vào rượu trong các buổi họp mặt.”

 

Anh hơi ngẩn người. Giống như bỗng nhiên nhận ra, có những chuyện anh chưa bao giờ ghi nhớ. Tôi nhìn đồng hồ, chuẩn bị đi.

 

“Em quậy đủ chưa?” Giọng anh cuối cùng cũng trầm xuống vài phần, “Chẳng phải là vì ở buổi họp lớp anh không bày tỏ thái độ sao? Có đến mức lấy chuyện này ra để dỗi không?”

 

Tôi nhìn anh, đang định nói gì đó thì anh bỗng day day thái dương:

 

“Có một chuyện anh chưa nói với em, thực ra…”

 

Lời chưa kịp thốt ra thì điện thoại anh bỗng đổ chuông.

 

Anh cúi đầu nhìn, rồi đi ra phía cửa sổ nghe máy. Cuộc gọi rất ngắn. Sau khi cúp máy, anh đứng lặng tại chỗ vài giây rồi mới nói:

 

“Bên Vãn Tinh có chút chuyện, anh phải qua đó xem thế nào, đợi anh về rồi nói sau.”

 

Anh cầm lấy áo khoác vội vàng rời đi.

 

 

Ba tiếng sau.

 

Xe của Thẩm Hoài Xuyên dừng dưới lầu đại viện quân khu. Lâm Vãn Tinh ngồi ở ghế phụ.

 

“Làm phiền cậu quá,” cô ấy cười có chút ngại ngùng, “Ở nước ngoài lâu rồi nên tớ thực sự không quen ngủ ở nhà khách, hai ngày tới làm phiền cậu nhé… Sẽ không bất tiện chứ?”

 

Tay Thẩm Hoài Xuyên khựng lại một chút: “Không đâu.”

 

Anh thầm nghĩ phải giải thích với Diệp Từ thế nào đây — chắc cũng chỉ là chuyện vài câu nói thôi, cô ấy trước giờ vốn luôn hiểu chuyện.

 

Anh móc điện thoại ra, vừa đi vừa gõ chữ: 【Vãn Tinh tối nay ở…】

 

Nghĩ một lát, anh lại xóa đi. Thôi thì cứ nói trực tiếp vậy, dù sao quan hệ của họ sớm muộn gì cũng sẽ bị mọi người biết thôi.

 

Mở cửa ra, sảnh vào rất yên tĩnh. Lâm Vãn Tinh kéo vali đi vào, nhìn ngắm xung quanh căn hộ. Miệng không ngớt lời khen “trang trí đẹp quá”, “một người mà ở nhà rộng thế này sao”.

 

Thẩm Hoài Xuyên đi phía sau, ánh mắt quét qua phòng khách. Chân theo bản năng bước về phía phòng ngủ.

 

Nhưng khi đẩy cửa phòng ngủ ra, cảnh tượng đập vào mắt khiến anh bàng hoàng rụng rời.

 

05.

 

Giường chiếu phẳng phiu, những món đồ dưỡng da, thuốc mỡ của cô trên tủ đầu giường đều đã biến mất sạch sẽ.

 

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận