Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 6

3:25 chiều – 04/01/2026

Còn cô ta thì “ngây thơ thú vị”.

 

Anh chọn người “ngây thơ”.

 

Rồi sau đó anh ly hôn với tôi.

 

Ban đầu, mọi thứ đúng như anh tưởng tượng.

 

Lâm Hạ Mẫn mỗi ngày đều cung phụng anh như thần thánh. Cô ta khâu cả lá bùa bình an nhét vào áo quân phục, nói là “lấy hơi ấm của em để bảo vệ anh”.

 

Anh ngỡ mình là người may mắn.

 

Nhưng rồi, thất bại trong kỳ tuyển chọn, bị rút tên khỏi danh sách thăng chức, về nhà lúc nửa đêm thì thấy cô ta cười toe toét khoe bộ áo lông mùa cuối giảm giá, nói:

 

“Dù sao em cũng tin anh Yến của em nhất định sẽ lập công tiếp!”

 

Lần đầu tiên trong đời, anh ném vỡ cốc trà.

 

Lần đầu tiên.. anh thấy ngán ngẩm.

 

Từ đó, mọi thứ như cánh cửa bị bật tung.

 

Sự “ngây thơ” ấy trong môi trường quân đội vốn dĩ không hề đáng yêu, mà là… vô dụng.

 

Sự

 

“dựa dẫm” của cô ta trở thành gánh nặng khiến anh từng bước gục ngã.

 

Giờ phút này, viên socola này, chẳng rõ đã được bỏ vào túi từ bao giờ. Cũng chẳng còn quan trọng nữa.

 

Anh nghĩ…

 

Dù chỉ là một viên kẹo đã mềm nhũn, nhưng là tấm lòng. Với tư cách là cha ruột, An An chắc chắn sẽ hiểu.

 

Không sao cả.

 

Anh bước đến, giọng nói nhẹ nhàng hơn bao giờ hết.

 

“An An? Con tên là An An đúng không?”

 

Anh bước tới trước mặt bé gái, cố gắng nặn ra một nụ cười mà anh cho là hiền hòa, vô hại:

 

“An An, bố là ba của con đây.”

 

An An nghe vậy liền ngẩng đầu lên.

 

Trên gương mặt nhỏ nhân ấy không hề có chút bối rối hay tò mò nào như anh tưởng tượng. Ngược lại, ánh mắt cô bé nhìn anh… giống hệt như đang nhìn một kẻ có vấn đề về thần kinh.

 

Cô bé nghiêng đầu, mở miệng hỏi rất nghiêm túc:

 

“Chú ơi, chú đang mắng người à?”

 

Thấm Yến: “”

 

Vệ sĩ đứng cạnh đã bắt đầu bước lên nửa bước, rõ ràng là chuẩn bị mời người rời đi.

 

Anh ta vội vàng giơ tay, luống cuống giải thích:

 

“An An, bố thật sự là ba ruột của con. Chuyện giữa bố và mẹ con chỉ là hiểu lầm thôi. Mẹ con giận quá nên mới không nói cho con biết. Nhưng giờ bố đã biết sự tồn tại của con rồi…”

 

Giọng anh ta mềm xuống, mang theo thứ dịu dàng muộn màng:

 

“Bố chắc chân mẹ con vẫn còn yêu bố. Nếu không.. sao lại sinh con chứ?”

 

“An An, con có muốn mẹ vui không? Bố dẫn con đi chơi nhé. Mình cùng nhau chuẩn bị một bất ngờ cho mẹ, được không?”

 

Phải thừa nhận, Thẩm Yến không phải là người quá tệ.

 

Dù đã sa cơ lỡ vận, trên người anh ta vẫn còn sót lại vài phần khí chất khiến người khác mềm lòng. Huống chi, trong suy nghĩ của anh ta, một đứa trẻ sáu tuổi là đối tượng dễ dàng bị dụ dỗ nhất.

 

Quả nhiên, An An nghiêng đầu, đôi mắt đen lay láy nhìn anh ta:

 

“Thật không?”

 

Tìm Thấm Yến đập mạnh, vội vàng gật đầu: “Dĩ nhiên là thật rồi, An An. Bố yêu con.”

 

Anh ta đưa tay ra, khóe miệng còn mang theo nụ cười tràn đầy hi vọng.

 

An An cũng cười theo.

 

Nhưng ngay giây tiếp theo-

 

Nụ cười trên môi cô bé biến mất. Ánh mắt trở nên lạnh lẽo đến mức không giống trẻ con chút nào.

 

Cô bé quay đầu, nghiêm túc ra lệnh cho vệ sĩ đứng bên cạnh:

 

“Đánh ông ấy một trận cho con.”

 

Thấm Yến: “”

 

“An An! Ba là ba ruột của con mà! Là ba ruột đó!”

 

Anh ta hoảng loạn hét lên.

 

An An cau mày, giọng đầy ghét bỏ:

 

“Vậy tức là ông chính là người khiến mẹ buồn đúng không?”

 

“Con không tin ông. Ông là đồ xấu xa.”

 

“Chuyên này có hiểu lầm mà!”

 

Thẩm Yến cuống quýt, gần như cầu xin.

 

“Ba cũng bị người ta lừa. Mẹ con giận quá nên mới nói xấu ba thôi. Nhưng không sao, ba không trách mẹ. Ba sẽ bù đắp cho hai mẹ con-“

 

Anh ta còn chưa nói hết, An An đã cúi đầu nhìn anh ta, đôi mắt sáng rực như sao trời:

 

“Chú tưởng mẹ không kể gì cho con sao?”

 

Câu nói ấy khiến Thẩm Yến khựng lại.

 

Trong tiềm thức, anh ta luôn cho rằng tôi sẽ giấu đi quá khứ, lấy danh nghĩa “vì con”, để giữ cho con một hình ảnh người cha hoàn hảo.

 

Như vậy, anh ta sẽ có cơ hội từng bước chuộc lỗi, bắt đầu từ đứa trẻ.

 

Chỉ cần An An thích anh ta, tôi vì thương con… sớm muộn cũng sẽ mềm lòng.

 

Nhưng anh ta đã tính sai.

 

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

An An hừ một tiếng, chống nạnh:

 

“Mẹ đã kế hết rồi. Từ lúc con hỏi ba là ai.”

 

“Ông là đồ xấu. Vì một người phụ nữ tòi mà bỏ rơi mẹ con.”

 

“Con sẽ thay mẹ dạy dỗ ông!”

 

Anh ta nghĩ quá nhiều rồi.

 

Tôi chưa từng tô vẽ, cũng chưa từng che giấu.

 

Sai là sai.

 

An An có quyền được biết.

 

So với né tránh, thẳng thắn mới là cách tốt nhất để Thẩm Yến vĩnh viễn không còn cơ hội lật lọng, cũng không còn tư cách bước vào cuộc sống của hai mẹ con tôi lần nữa.

 

Thẩm Yến vẫn chưa chịu buông, giọng run rẩy:

 

“Chẳng lẽ chẳng lẽ con không nhớ ba chút nào sao?”

 

An An lè lưỡi, làm mặt quỷ, trả lời rất dứt khoát:

 

“Không nhớ.”

 

“Ngoài nhớ mẹ ra, con chẳng nhớ ai hết.”

 

“Người sinh con là mẹ, đưa con đi họp phụ huynh là mẹ, dạy con tập nói tập đi cũng là mẹ vậy dựa vào đâu mà con phải phản bội mẹ vì một người xa lạ?” Con bé không biết học từ đâu mà miệng bô bô mấy câu rất “già đời”, đầu ngăng cao đầy kiêu ngạo:

 

“Sau này né ra xa một chút, xui xẻo lắm đó.”

 

An An vừa quay lại đã tự nhiên nắm lấy tay tôi.

 

Tôi cúi đầu hỏi:

 

“Con bảo đi vệ sinh, sao lâu vậy?”

 

Con bé trợn mắt đầy vô tội, ôm bụng nhăn mặt nói:

 

“Tại con đau bụng mà mẹ… Mẹ, bế con đi ~*

 

Tôi không nghi ngờ gì, liền cúi xuống bế con.

 

Hoàn toàn không biết rằng, khi tựa đầu vào vai tôi, con bé đang khúc khích cười trộm.

 

Sau khi dỗ con ngủ xong, tôi mới có thời gian xử lý đồng phiền toái còn dang dở.

 

Xoa nhẹ thái dương, tôi hỏi trợ lý:

 

“Người tôi bảo theo dõi, theo dõi được chưa?”

 

Trợ lý gặt đầu xác nhận:

 

“Vẫn đang bám theo. Sau khi biết được chị là ai, cậu ta đã tới thẳng công ty xin gặp.”

 

Tôi lạnh giọng:

 

“Đuổi đi. Không chỉ đuổi, còn thông báo với toàn bộ đối tác: bất kỳ công ty nào chọn hợp tác với Lục Việt, nghĩa là đang từ bỏ hợp tác với chúng ta.”

 

“Nếu có ai cảm thấy Tô Khả này quá chướng mặt, vậy thì mời bước lên sàn đấu. Tôi không ngại chơi một trận tay đôi.”

 

 

Đến lúc đó, đừng trách tôi không chừa đường lui cho ai.”

 

Giọng tôi bình tĩnh, từng lời từng chữ sắc bén như dao.

 

Trợ lý sững người mất mấy giây. Không phải vì do dự, mà vì sững sờ trước quyết đoán của tôi:

 

“Chị Tô tính làm tới cùng thật à?”

 

“Tôi mà không làm tới thì để hần lại làm gì?”

 

Tôi trả lời rất tự nhiên. Một gã đàn ông rác rưới cộng thêm một ả đàn bà thảo mai, nếu không nhân lúc họ thất thế mà đạp xuống, chẳng lẽ đợi họ hồi sinh rồi lại tiếp tục sống tốt?

 

“Tôi không thích ồn ào, nhưng không có nghĩa là tôi quên được nỗi hận.”

 

Năm đó Thẩm Yến dám lén lút phản bội sau lưng tôi, tôi liền dứt khoát gom hết tài sản hần có, để hần tay trắng ra đi coi như ân đoạn nghĩa tuyệt.

 

Còn ả Lâm Hạ Mẫn kia? Có được một tên đàn ông bội bạc như vậy, chẳng đáng để tôi phải trả thù.

 

Nhưng điều họ không nên làm nhất là quay lại, rồi dám động đến con gái tôi

 

Một người thì đòi cướp con tôi, người còn lại thì thản nhiên mắng con bé là “đồ con hoang”.

 

Ngay trước mặt bao người

 

Chuyện như vậy mà tôi không ra tay, thì sau này còn ai xem tôi ra gì ở A thị?

 

Chỉ không biết Thẩm Yến và Lâm Hạ Mẫn có hiểu ra được không rằng một “đòn cảnh cáo từ tôi, người đang nắm quyền trong tay, chính là một tảng đá nặng, đè thẳng lên đầu họ.

 

Có những món nợ sinh ra là để thanh toán.

 

Trợ lý của tôi hành động cực kỳ nhanh gọn.

 

Nhiều năm tôi bám trụ trong giới công nghiệp quốc phòng, chẳng ai dám vì một sĩ quan bị đình chỉ điều tra mà trở mặt với tôi người đang nắm giữ công nghệ lõi của cả ngành.

 

Kết cục của Thẩm Yến vốn đã định sẵn.

 

Cảm giác rơi từ đỉnh xuống vực sâu giờ anh ta đã thấm thía từng chút một.

 

Về phần Lâm Hạ Mẫn, sau sự kiện ở triển lãm quốc phòng, thần kinh cô ta như đứt dây, ngày nào cũng đu bám theo lịch trình của Thẩm Yến, theo dõi anh ta bị người ta đóng sập cửa từng lần một, cuối cùng

 

cũng không giả vờ được nữa mà gào lên:

 

“Không phải anh là Thiếu tướng thép sao? Sao lại thua dưới tay Tô Khả chứ?!”

 

 

 

Trên mạng xã hội, cô ta vẫn cố bám lấy danh xưng “phu nhân thiếu tướng”, hết đăng ảnh mấy bộ cổ áo cũ rách giả làm quân phục mẫu, lại ghép ảnh mình dựa vào các buổi hội nghị cấp cao để giả làm đại biểu.

 

Nhưng một khi Thẩm Yến không thể phục chức, cái vỏ bọc đó sớm muộn cũng nát vụn.

 

“Tô Khả? Loại như cô ta cũng xứng để cô nhắc tới?”

 

Trong căn hộ cũ thuộc khu nhà dành cho cán bộ quân nhân, Thẩm Yến lạnh giọng nhìn người phụ nữ đang gào rú như mất trí:

 

“Năm đó cô ấy từng giúp tôi lập cả kế hoạch hành quân sát biên giới. Còn cô thì sao? Lấy tiền trợ cấp của tôi mua hàng giả rẻ tiền, rồi suốt ngày dùng mấy chiêu trò bẩn thỉu để bám dính lấy tôi.”

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận