Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 3

12:57 chiều – 18/03/2026

Tôi lặng lẽ chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng, từ góc khuất lén đưa ra ngoài.

 

Hai người họ rõ ràng không còn tâm trí để ý xung quanh, để mặc tôi chụp liền mấy tấm ảnh.

 

Tiền Quang Tổ hoảng hốt đến mức luống cuống, vội vàng đuổi theo dỗ dành, giọng dần dần biến mất sau cánh cửa:

 

“Đúng đúng, anh không xứng, không xứng… Yên Yên ngoan, thời kỳ này em không được tức giận. Anh sai rồi, anh chuyển tiền cho em, em mua gì em thích nhé, được không?”

 

“Em đợi chút, đợi đến ngày kia, ngày kia chúng ta lại đi hỏi rõ xem chuyện gì xảy ra được không? Ngày mai anh thật sự không đi được, phải… phải làm việc, đúng lúc có việc thật…”

 

Phần sau nghe không rõ nữa.

 

Ha.

 

Lần này tôi đến vốn chỉ định chụp ảnh làm bằng chứng, không ngờ lại có thêm “thu hoạch ngoài dự kiến”.

 

Tôi dựa vào tường, chậm rãi chỉnh sửa ảnh.

 

Đang sửa thì điện thoại hiện thông báo:

 

【Tiền Quang Tổ sử dụng thẻ phụ chuyển khoản 150 tệ, hạn mức còn lại: 0】

 

Tôi bật cười lạnh.

 

Đúng là giống mẹ như đúc, 150 cũng quẹt cho bằng được.

 

Không sao.

 

Đã như vậy… thì tôi cũng không cần giữ mặt mũi nữa.

 

Tôi dứt khoát đặt toàn bộ hàng trong giỏ, trả thêm tiền để giao nhanh đúng giờ.

 

Sáng mai.

 

Đúng giờ đúng phút.

 

Giao hàng tận cửa.

 

5.

 

Ngày hôm sau, tôi tính đúng thời gian, đến ngồi trong đình nghỉ ở vườn khu dân cư.

 

Tôi gọi mấy cuộc điện thoại.

 

Đầu tiên là gọi cho luật sư Võ, bảo anh ấy đến trung tâm đăng ký bất động sản, lấy lý do thông báo cho Tiền Quang Tổ về việc nhà bị đóng băng để giữ chân hắn lâu một chút, đừng để hắn về sớm.

 

Đương nhiên, không được nói ra lý do thật sự.

 

Sắp xếp xong bên đó, tôi lại gọi cho mẹ:

 

“Alo? Mẹ à?”

 

Mấy ngày không được đánh mạt chược, sự bực bội của mẹ tôi càng rõ rệt, nghe qua điện thoại cũng thấy khó chịu:

 

“Gì?”

 

Tôi nhẹ giọng nói:

 

“Mẹ, con có mua một món đồ, giờ chỗ ở không ổn định nên gửi về nhà. Mẹ đừng mở ra nhé, đó là quà con chuẩn bị tặng sếp. Lát nữa con về lấy, lấy xong là đi ngay.”

 

“Chuyện cỏn con! Biết rồi!”

 

Tôi giả vờ sốt ruột, nhấn mạnh thêm:

 

“Nhất định đừng mở nhé! Đồ rất đắt! Cả đóng gói con cũng tốn tiền!”

 

“Ai thèm mở mấy thứ rách rưới của mày! Cúp đây!”

 

Tôi đặt điện thoại xuống, mỉm cười.

 

Tôi quá hiểu mẹ mình rồi.

 

Tôi càng nói không được mở… bà càng muốn mở.

 

Năm đó tôi tốt nghiệp đại học, hồ sơ của tôi gửi về nhà trước. Tôi đã dặn đi dặn lại bà tuyệt đối không được mở, vì đó là hồ sơ quan trọng.

 

Bà vẫn mở.

 

Khi tôi về nhà, thấy hồ sơ bị xé toạc niêm phong, tôi gần như sụp đổ, vừa khóc vừa hét.

 

Còn bà chỉ thản nhiên nói:

 

“Tao giúp mày mở bưu kiện thôi mà, thành ra tao sai à? Con này đúng là, ai mà biết quan trọng vậy, không nói sớm.”

 

Cho nên tôi biết.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

 

Bà nhất định sẽ mở.

 

9 giờ rưỡi.

 

Xe giao hàng dừng đúng giờ dưới lầu.

 

Anh shipper ôm đồ, đi vào trong khu.

 

Cùng lúc đó, đám bạn mạt chược của mẹ tôi vẫn đang đi dạo trong vườn.

 

Tôi tươi cười bước tới chào:

 

“Dì! Thím! Chào buổi sáng!”

 

Họ liếc tôi một cái, tặc lưỡi rồi vây lại:

 

“Gia Hân à? Hôm nay trông tâm trạng tốt ghê?”

 

“Tìm được việc rồi hay có bạn trai rồi? Nếu chưa có…”

 

Tôi cười, cắt ngang:

 

“Công việc chắc cũng sắp ổn rồi. Tâm trạng tốt nên về thăm mẹ với em trai.”

 

Tôi đổi chủ đề:

 

“Mẹ con điện thoại hỏng rồi, không gọi được cho mọi người, bảo con xuống gọi mọi người lên đánh mạt chược.”

 

“Mẹ con mới mua một bộ bài mới, khảm vỏ trai, nói là sờ rất thích tay, đánh rất ‘vào’. Bảo con nhanh gọi mọi người lên làm vài ván!”

 

Lập tức, bọn họ hứng thú hẳn lên.

 

“Thật à?!”

 

“Trời ơi! Đi đi đi, lên làm vài ván!”

 

Một bà còn do dự:

 

“Không phải con trai bà ấy dạo này không cho đánh à? Mình còn lên không?”

 

“Ôi dào, đánh vài ván thôi, đánh đến khi con trai bà ấy về thì dừng! Mình đánh ở nhà, nó có mắt thần chắc mà biết?”

 

Bà thím mê nhất lập tức kéo người:

 

“Đi nhanh đi nhanh, thời gian có hạn!”

 

Tôi bình thản theo họ lên lầu.

 

Quả nhiên, mẹ tôi đang cầm quân “Phát” trong bộ mạt chược khảm vỏ trai, mở cửa cho chúng tôi.

 

Tôi liếc vào trong.

 

Bao bì đã bị bà xé nát, quân bài vứt lung tung trên bàn.

 

“Ờ… Gia Hân…”

 

Nhìn thấy tôi, bà theo bản năng né ánh mắt tôi.

 

Chưa kịp nói gì, đã bị mấy bà kia mắt sáng rực vây quanh.

 

“Ôi!” Một bà lao tới, vuốt tới vuốt lui không nỡ buông.

 

“Đẹp quá, đẹp quá!”

 

Họ đẩy mẹ tôi ngồi xuống bàn.

 

Mẹ tôi liên tục xua tay:

 

“Không đánh không đánh… ôi trời, con trai tôi không cho…”

 

“Chậc! Không đánh ăn tiền thì được chứ gì!” Một bà ngồi xuống trước.

 

“Con trai bà không ở nhà! Đánh vài ván thôi! Nó về là tụi tôi đi!”

 

Nhưng với người đã nhịn mấy ngày không đánh…

 

Một khi đã chạm vào mạt chược, bảo dừng lại… là chuyện không tưởng.

 

Chưa được mấy ván…

 

Mẹ tôi đã quay lại đánh ăn tiền.

 

Đến 11 giờ, đám người miệng thì nói “đánh hai ván thôi” vẫn chưa chịu dừng, rõ ràng còn chưa đã.

 

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận