An Linh: “Nhưng lấy đồ chị dâu cô thế này không sợ bị phát hiện sao?”
“Đến lúc đó cô ta còn lo nổi việc này à? Về phòng tôi thôi.”
Tôi nhìn vẻ mặt méo mó của cô ta, tua nhanh.
Bốn giờ rưỡi, Tô Dĩ Mục về nhà, đi thẳng vào phòng ngủ.
Năm giờ mười, Tô Tinh Viên dẫn An Linh vào, để cô ta nằm cạnh anh rồi rời đi.
Sau đó chính là lúc tôi về và thấy cảnh tượng kia.
19
Hiểu rõ đầu đuôi, ánh mắt Tô Dĩ Mục tối sầm.
Không nói lời nào, anh lên tầng hai, ném đồ đạc của Tô Tinh Viên xuống từng món một.
Cuối cùng, anh lôi thẳng cô ta ra cửa:
“Cút khỏi nhà tao. Từ nay chúng ta không còn quan hệ, coi như tao chưa từng có đứa em gái như mày.”
An Linh hoảng hốt, mặt trắng bệch, nhìn tôi cầu xin:
“Chị, em sai rồi, chị tha cho em đi…
Tôi chưa kịp mở miệng thì tiếng gào của Tô Tinh Viên vang lên:
“Còn nói không có em gái à, Tô Dĩ Mục, anh có tư cách sao? Anh có biết anh vốn không phải con ruột
của mẹ không?”
Cô ta giật tay anh ra, gằn giọng:
“Anh là đứa mẹ tôi nhận nuôi ở trại mồ côi, tôi còn thấy giấy tờ chứng minh!”
Rồi nở nụ cười đắc ý:
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen“Nuôi anh bao nhiêu năm như thế, anh thấy thế nào? Cay đắng lắm chứ gì?”
Tôi không chịu nổi nữa, đá thẳng cô ta ra khỏi cửa, rồi tiện tay đẩy luôn An Linh theo, đóng sập cửa lại.
Quay đầu nhìn, Tô Dĩ Mục vẫn ngẩn ngơ như tượng.
Tôi thở dài, định an ủi thì anh bỗng cười khẽ:
“Nguyệt Miên, vậy là chẳng phải lỗi ở anh. Mẹ không thích anh, chỉ vì anh không phải con ruột thôi đúng không?”
Tôi sững người, không ngờ anh lại nghĩ như vậy.
Xót xa dâng lên, mắt đỏ hoe:
“Đúng, anh vốn dĩ rất tốt. Sai lầm là ở họ.”
20
Sáng hôm sau, tôi cùng Tô Dĩ Mục tới đồn cảnh sát.
Nộp video và ghi âm, Tô Tinh Viên nhanh chóng bị bắt. Vì hành vi ác độc, liên quan tới bắt cóc trẻ em
và trộm cắp, cô ta bị kết án sáu năm.
An Linh tình tiết nhẹ, không gây hậu quả thực tế, bị phạt 5.000 tệ.
Nhưng để “tiễn Phật tiễn đến Tây thiên”, tôi công khai hết việc làm của Tô Tinh Viên lên mạng, mục
đích chỉ nhằm hủy hoại cô ta hoàn toàn.
Sau khi biết mình có thể không phải con ruột, mây đen trong lòng Tô Dĩ Mục như tan biến.
Xe chúng tôi chạy trong ánh bình minh, trong xe tràn ngập tiếng cười.
-Hết-
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.