Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 6

3:20 chiều – 08/01/2026

11

Tôi đã đánh giá thấp sự trơ tráo của họ.

Ngày hôm sau, tôi nhận được cuộc gọi từ Chu Hạo, giọng anh ta mệt mỏi và như đã nhượng bộ.

“Vân Vân, mình nói chuyện đi. Anh đồng ý ly hôn, nhưng có một điều kiện.”

“Nói đi.”

“Căn nhà để em, xe và tiền tiết kiệm cũng cho em. Anh ra đi tay trắng.”

Tôi có chút bất ngờ.

“Nhưng,” anh ta đổi giọng, “Về 720.000 của Hiểu Mai, em phải từ bỏ việc đòi lại. Căn nhà đó, em không được đụng đến. Coi như… anh dùng số đó để chuộc lại những năm tình cảm của mình.”

Tôi tức đến bật cười.

Đến nước này rồi, anh ta vẫn còn muốn bảo vệ gia đình mình.

Dùng tiền của tôi để “mua” lại tình cảm của tôi, để hoàn thành cái gọi là “tình thân cao cả” của anh ta.

“Chu Hạo, anh nằm mơ à?”

“Lý Vân, em đừng ép anh!” Giọng anh ta bỗng trở nên hung hãn,

“Nếu em nhất quyết động tới Hiểu Mai, thì cá chết lưới rách! Anh không sống yên, em cũng đừng mong sống yên!”

“Tôi đợi đấy.”

Tôi dứt khoát cúp máy.

Họ không ký đơn, mà chọn cách khác – lật lọng.

Ngày thứ ba, tan làm về tôi phát hiện mình bị nhốt ngoài cửa.

Khóa cửa đã bị thay.

Tôi gọi cho Chu Hạo, anh ta không bắt máy.

Tôi gọi mẹ chồng, bà ta bắt máy, mắng tôi bằng những lời độc ác nhất.

“Con tiện nhân! Muốn ly hôn? Muốn chia nhà chúng tao? Đừng hòng! Mày chết ở ngoài đường luôn đi!”

Tôi không đôi co, gọi luôn cảnh sát.

Cảnh sát đến, sau một hồi hoà giải, họ mới chịu miễn cưỡng mở cửa.

Vừa bước vào, tôi sững sờ.

Căn nhà bị đập phá tan hoang.

Quần áo, mỹ phẩm, sách vở của tôi – tất cả đều bị vứt xuống đất, bị cắt nát, bị đổ đầy những thứ bẩn thỉu.

Chu Hạo và mẹ anh ta ngồi trên ghế sofa, lạnh lùng nhìn tôi.

“Đây là cái giá cô phải trả khi ép tôi đến đường cùng.” Chu Hạo nói.

Tôi nhìn cảnh tượng hỗn độn trước mắt, nhìn khuôn mặt xa lạ của anh ta, trong lòng những cảm xúc cuối cùng cũng hoàn toàn tan biến.

Tôi không khóc, cũng không la hét.

Tôi chỉ lấy điện thoại ra, chụp lại toàn bộ mọi thứ.

Rồi, ngay trước mặt họ, tôi gọi cho luật sư Tiểu Nhã.

“Tiểu Nhã, không cần đợi nữa. Nộp đơn kiện ly hôn đi. Ngoài ra, giúp mình xin lệnh bảo toàn tài sản và lệnh bảo vệ cá nhân.”

Sau đó, tôi gọi thêm một cuộc nữa.

“Chào anh, đây có phải là Tòa án khu XX không? Tôi muốn nộp đơn yêu cầu cưỡng chế thi hành một hợp đồng vay mượn. Mã hợp đồng là XXXXX…”

Sự bình tĩnh của tôi khiến Chu Hạo và mẹ anh ta bất an.

Họ tưởng tôi sẽ phát điên, cãi vã, ẩu đả với họ.

Nhưng tôi không làm vậy.

Chiến tranh có nhiều cách, ngu ngốc nhất là dùng cảm xúc của mình đối đầu với sự vô liêm sỉ của kẻ khác.

Những ngày sau đó, tôi chuyển ra ngoài, ở khách sạn.

Giấy triệu tập của tòa, quyết định bảo toàn tài sản, lần lượt được gửi đến tay Chu Hạo.

Căn nhà mới của Chu Hiểu Mai, còn chưa kịp sửa sang, đã bị dán phong tỏa bởi tòa án.

Họ bắt đầu hoảng.

Mẹ chồng dẫn Chu Hiểu Mai tới công ty tôi làm loạn, bị bảo vệ chặn ngay dưới sảnh.

Chu Hạo mỗi ngày gọi hàng chục cuộc, từ đe dọa đến cầu xin, lặp đi lặp lại.

Tôi đều không phản hồi.

Ngày ra tòa, chúng tôi gặp nhau ở pháp đình.

Chu Hạo thuê luật sư, cố biện minh 720.000 là tài sản chung của vợ chồng, là “quà tặng” cho em gái, chứ không phải khoản vay.

Tôi nộp ra toàn bộ bằng chứng.

Ghi âm, đoạn chat WeChat, cùng bản hợp đồng vay mượn có chữ ký, vân tay, điều khoản thế chấp, mà chính anh ta từng nói là “giấy lộn”.

Trước chứng cứ rõ ràng, mọi lời chối cãi đều vô nghĩa.

Thẩm phán tuyên án tại tòa:

Chấp thuận ly hôn.

Căn nhà hiện tại do bên nam có hành vi lừa đảo, tẩu tán tài sản chung và bạo lực gia đình (phá hoại tài sản được xem là bạo lực tinh thần), tôi được chia 60% giá trị.

Chu Hiểu Mai phải trả cho tôi 720.000 tệ gốc cùng lãi suất trong vòng mười ngày sau khi phán quyết có hiệu lực.

Quá hạn không trả, căn nhà sẽ bị phát mãi.

Khi phán quyết được công bố, mẹ chồng ngã quỵ ngay tại hàng ghế dự thính.

Mặt Chu Hạo xám ngoét như tro tàn.

Ra khỏi tòa, anh ta chặn tôi lại.

“Lý Vân, em hài lòng chưa?” Mắt đỏ ngầu, như dã thú bị dồn vào chân tường.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

Tôi nhìn anh ta, bình thản nói:

“Chu Hạo, đây không phải là kết cục tôi muốn. Đây là cái giá anh và gia đình anh phải trả cho sự tham lam và ngu xuẩn của mình.”

Tôi bước qua anh ta, đi vào trong ánh nắng.

Sau lưng, là tiếng gào thét bất lực, tuyệt vọng của anh ta.

Âm thanh ấy, càng lúc càng xa.

12

Kết cục của câu chuyện, không nằm ngoài dự đoán của tôi.

Chu Hiểu Mai và vị hôn phu Lý Minh vì chuyện căn nhà mà hoàn toàn trở mặt.

Nhà họ Lý cũng góp một phần tiền đặt cọc, giờ căn nhà bị kê biên, tiền cũng không đòi lại được, hai bên cãi nhau không dứt, chuyện hôn nhân dĩ nhiên cũng tan vỡ.

Mẹ chồng vì tức giận quá độ mà thật sự nhập viện, lần này không còn là diễn nữa, là vấn đề tim mạch thật, nghe nói tình trạng khá nghiêm trọng.

Chu Hạo vì muốn gom tiền mổ cho mẹ, cũng vì không muốn căn nhà của Chu Hiểu Mai bị đem bán đấu giá, bận đến mức đầu óc quay cuồng.

Anh ta bán xe, vay mượn khắp nơi, nhưng vẫn không thể lấp nổi cái lỗ thủng khổng lồ đó.

Căn nhà đứng tên anh ta, cũng chính là ngôi nhà từng là tổ ấm của chúng tôi, bị rao bán trên các trang môi giới bất động sản.

Do tôi nắm giữ 60% quyền sở hữu, anh ta muốn bán bắt buộc phải có sự đồng ý của tôi.

Anh ta tìm tôi vài lần, nhưng tôi không đồng ý bán ngay, chỉ để anh ta từ từ giày vò trong tuyệt vọng.

Tôi không rời khỏi thành phố này ngay lập tức.

Tôi dùng số tiền hiện có, thuê một căn hộ nhỏ yên tĩnh.

Một ngày nọ, Tiểu Nhã hẹn tôi uống trà chiều.

“Chồng cũ của cậu hôm qua đến tìm tớ.” Tiểu Nhã khuấy cà phê, nói.

“Tìm cậu làm gì?”

“Muốn tớ khuyên cậu, nương tay một chút.

Anh ta nói anh ta biết lỗi rồi, cầu xin cậu bán nhà để anh ta lấy tiền xoay sở tạm thời.

Còn nói, đợi qua giai đoạn khó khăn, nhất định sẽ trả lại tiền cho cậu.”

Tôi mỉm cười, uống một ngụm hồng trà.

“Cậu tin không?”

“Tớ dĩ nhiên không tin.” Tiểu Nhã lườm tôi một cái, “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.

Loại đàn ông như thế, giống như cao dán chó, đã lột ra rồi thì nhất định đừng quay đầu.”

Chúng tôi nhìn nhau cười.

Vài tháng sau, tòa án tiến hành cưỡng chế đấu giá căn nhà của Chu Hiểu Mai.

Số tiền thu được, sau khi trừ khoản vay ngân hàng, vừa đủ để hoàn trả tiền gốc và lãi cho tôi.

Ngày tiền vào tài khoản, tôi đang thu dọn hành lý.

Tôi cuối cùng đã đồng ý bán căn nhà chung của tôi và Chu Hạo.

Tôi lấy phần 60% thuộc về mình, phần còn lại đủ để Chu Hạo chi trả một phần viện phí cho mẹ anh ta, nhưng cuộc sống của gia đình họ thì đã hoàn toàn quay về con số không, thậm chí còn mang thêm nợ nần.

Nghe nói, sau khi mẹ chồng xuất viện, cả nhà chen chúc trong một căn nhà thuê rách nát, mỗi ngày đều cãi nhau vì tiền.

Mà tất cả điều đó, đã không còn liên quan gì đến tôi nữa.

Tôi mua một vé máy bay một chiều, đến một thành phố ven biển ấm áp phía Nam.

Tôi dùng khoản tiền đòi lại được, cộng với phần chia từ việc bán nhà, đặt cọc mua một căn hộ nhỏ dành riêng cho mình.

Căn hộ có một ô cửa sổ sát đất thật lớn, ánh nắng tràn ngập không bị cản trở.

Tôi đứng trước cửa sổ, nhìn lũ trẻ cười đùa dưới công viên, nhìn biển xanh xa xa.

Điện thoại reo, là một số lạ trong khu vực.

Tôi do dự một chút, rồi vẫn nghe máy.

“Alo, là Lý Vân phải không?”

Là giọng của Chu Hạo, mang theo sự mệt mỏi khàn khàn.

“Có chuyện gì?”

“Anh… anh chỉ muốn hỏi em, em sống có tốt không?”

“Rất tốt.” Tôi nói, “Chưa bao giờ tốt như vậy.”

Đầu dây bên kia im lặng thật lâu.

“Lý Vân, xin lỗi em.”

Cuối cùng anh ta cũng nói ra ba từ đó.

Nhưng ba từ này, đã đến quá muộn.

“Tạm biệt, Chu Hạo.”

Tôi dứt khoát cúp máy, chặn luôn số đó.

Tôi pha một tách trà hoa, bước ra ban công.

Gió biển thổi tới, mang theo vị mặn nồng ẩm ướt.

Tất cả những chuyện đã qua, giống như một cơn ác mộng tỉnh dậy là tan biến không dấu vết.

Tôi đã mất đi một người đàn ông tôi từng yêu, một gia đình tôi từng xem là người thân.

Nhưng tôi đã giành lại được lòng tự trọng của mình, tài sản của mình, và một cuộc đời hoàn toàn mới.

Nắng vàng rực rỡ, tương lai đáng để chờ mong.

Lần này, tôi sẽ sống vì chính mình.

HẾT

 

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận