Tôi tựa vào ngực anh, rồi trượt xuống đùi, tìm được tư thế thoải mái, sau đó thì không biết gì nữa.
Vậy… đây là nhà của Phó Thừa Diễn?
Cửa mở ra, Phó Thừa Diễn bước vào với một khay đồ ăn.
Tôi lập tức quấn chăn kín người, dựa vào đầu giường.
Anh khẽ ho, có vẻ hơi lúng túng:
“Em tỉnh rồi?”
Anh đặt khay lên tủ đầu giường:
“Súp giải rượu và bữa sáng.”
Sau đó, rất tự nhiên ngồi xuống mép giường, vành tai lại bắt đầu đỏ.
“Em… tóc vẫn còn ướt, tôi giúp em sấy nhé?”
Tôi ôm bát súp, từng ngụm từng ngụm uống:
“Không cần.”
Tay anh lơ lửng giữa không trung, rồi lặng lẽ rụt lại.
“Chuyện đó… tối qua, tôi thật sự không đụng vào em.”
Mặt anh đỏ bừng.
“Vết trầy ở khóe miệng em là do chính em cắn. Không tin thì xem đi.”
Anh đưa điện thoại cho tôi.
Tôi nghi hoặc nhận lấy, vừa nhìn đã chỉ muốn tìm cái lỗ chui xuống.
Trong video, tôi như một con bạch tuộc, bám chặt lấy anh mà cắn.
Cắn mặt, cắn môi, cắn cả yết hầu anh, còn phát ra tiếng cười ngốc nghếch thỏa mãn:
“Anh thơm quá à, hehe, cho em hôn trọc đầu anh nhé~”
“Em nhìn đi, tôi là quý ông mà.”
Anh chỉ tay vào video, nơi anh giơ tay lên cao, cố chứng minh sự vô tội.
“……”
Nhưng mà này anh trai, anh cũng không hề đẩy tôi ra nhé.
Tôi toát cả mồ hôi.
Không ai từng nói với tôi rằng, tôi khi say lại như vậy.
Im lặng, là khung cảnh đẹp nhất sáng nay.
“Sau đó… em khóc.”
Anh nói nhỏ.
Trong video, tôi ôm chặt lấy anh mà gào khóc.
“Tại sao họ đều bỏ rơi tôi? Tại sao chứ?!”
“Tôi đã làm sai điều gì?”
“Tôi hận họ, tôi hận tất cả bọn họ!”
Tôi xấu hổ đến mức muốn độn thổ, lặng lẽ tắt video.
Mất mặt quá rồi.
Tôi chưa từng để bản thân thất thố như thế.
Cố Viễn Sơn từng dạy tôi, nhà thiết kế phải có khí chất, phải luôn giữ vẻ tao nhã và điềm tĩnh.
Vì thế, khi bị Châu Tử Ấn sỉ nhục, tôi chỉ hất một ly rượu chứ không đánh lại.
Vì thế, khi Lâm Phi Phi đốt bản vẽ, Cố Viễn Sơn và Thẩm Ngôn lạnh lùng đứng nhìn,
tôi không gào thét, chỉ lặng lẽ rời đi, chờ đợi cơ hội phản công.
Phó Thừa Diễn bất chợt lấy khăn tay ra, nhẹ nhàng lau khóe miệng cho tôi.
“Tối qua, em khóc rất nhiều.”
“Nếu sau này thấy khó chịu, hãy nói với tôi.”
“Tô Vãn, em không đơn độc.”
“Tôi rất vinh hạnh… nếu có thể trở thành chỗ dựa cho em.”
Ánh mắt anh quá chân thành, quá nóng bỏng.
Tôi chớp mắt, lặng lẽ uống cạn bát súp giải rượu.
“Ừm.”
Hiện giờ tôi bắt đầu thấy sợ rồi.
Đọc thêm nhiều truyện hay tại NovatruyenSợ rằng anh sẽ phát hiện ra lý do tôi tiếp cận anh từ đầu.
Nhưng… nếu lời nói dối sớm muộn cũng bị vạch trần, vậy thì để trò chơi này càng dữ dội càng tốt.
Thế nào là hèn hạ?
Trên đời này, có mấy ai thật sự sống ngay thẳng, thuần khiết?
Châu Tử Ấn có sự bỉ ổi của anh ta.
Lâm Phi Phi có sự độc ác của cô ta.
Cố Viễn Sơn và Thẩm Ngôn cũng có cái nhẫn tâm của họ.
Còn tôi, chẳng qua chỉ là muốn giành lại những gì từng thuộc về mình.
Tôi điều chỉnh tâm trạng, tựa vào đầu giường.
Nhìn anh.
Anh đã ngồi lại trước bàn làm việc, bắt đầu xử lý tài liệu.
Tôi từng nghe nói, vị Thái tử gia của giới Thượng Hải này là người tự mình thi đậu vào một trường Ivy League, học chuyên ngành kiến trúc.
Ông nội anh – người đứng đầu Tập đoàn Phó thị – vừa yêu thương vừa bất lực, từng nói:
“Cho cháu năm năm, nếu không làm được trò trống gì, thì về kế nghiệp đi!”
Kết quả, anh tốt nghiệp với thành tích xuất sắc, trở về nước, đã có vài bằng sáng chế quốc tế mang tên mình.
Đúng chuẩn kiểu thiên tài đứng trên đỉnh kim tự tháp.
Chỉ là, không hiểu sao, trong chuyện tình cảm, lại đơn thuần như một trang giấy trắng.
Tôi trầm mặc giây lát.
Điều chỉnh tâm trạng, định xuống giường, mới phát hiện mình chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm.
Chả trách khi nãy ánh mắt anh cứ lảng tránh, không dám nhìn tôi.
Tôi lúng túng.
Bộ đồ tôi mặc hôm qua đã bị tôi nôn đầy, từ lâu đã bị vứt đi.
Giờ… tôi có nên mượn anh một bộ đồ không?
Dù trên danh nghĩa tôi là bạn gái anh, nhưng không ai hiểu rõ hơn tôi: đó chỉ là giả.
Là tôi bày mưu tính kế mà có được.
Tôi không đủ tự tin, để lấy danh phận ấy mà xin gì từ anh.
Lúc ấy, có tiếng gõ cửa, anh đứng dậy ra mở.
Mười phút sau, trên giường tôi là hơn chục chiếc túi shopping.
Anh nhìn trần nhà, tai đỏ lên:
“Tôi không biết em thích phong cách gì, nên mỗi loại lấy một bộ.”
Anh là Doraemon của tôi sao?
Anh rất tự giác rời khỏi phòng.
Tôi mở từng túi ra, bên trong là cả chục bộ váy và đồ công sở theo đủ phong cách.
Còn có vài bộ nội y các kiểu, size “C”.
“……”
Sao anh biết được? Tuy hôm qua có ôm thật, nhưng anh…
Tôi chậm rãi chọn một chiếc váy dài kín đáo nhất để thay.
Sau đó định lén chuồn đi, lại bị anh bắt quả tang ngay cửa.
Phó Thừa Diễn khoanh tay, tựa vào khung cửa: “Định đi đâu?”
“…Về nhà.”
Tự nhiên thấy chột dạ.
Ánh mắt anh bình thản mà áp lực lại nặng nề hơn hẳn.
Anh xách đống túi mua sắm nhét vào tay tôi, rồi đặt một chiếc thẻ đen vào lòng bàn tay tôi.
“Tiền tiêu vặt cho bạn gái.”
“Tô Vãn, nhớ phải tiêu đấy.”
Tôi không giả vờ khách sáo.
Bởi vì tôi bây giờ, thật sự rất cần tiền.
Huống hồ, tiền của anh, quan hệ của anh, tài nguyên của anh, chẳng phải chính là thứ tôi nhắm tới từ đầu sao?
Anh tiễn tôi xuống lầu.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.