Tôi sẽ không rơi xuống đáy vực đâu, kẻ tan xương nát thịt, tuyệt đối không thể là tôi.
Kế hoạch nghe cũng chu toàn lắm. Tôi khen cô ta một câu, cô ta mừng rỡ, nói sẽ đi gặp Tân Chí Viễn đòi tiền ngay, bảo tôi chờ tin tốt.
Lúc đó tôi đang ngồi ở phòng khách, còn Tân Chí Viễn ở trong thư phòng. Cửa không đóng, tôi thấy anh ta đang nghịch điện thoại, tay lia liên tục trên màn hình. Lúc bấm đến một tin nhắn nào đó, sắc mặt anh ta bỗng thay đổi.
Chắc là nhận được tin nhắn đòi tiền của Sở Phán Phán rồi.
Tôi thấy anh ta mặt đỏ bừng, cắn răng gõ chữ, tốc độ cực nhanh, trên trán còn nổi cả gân xanh. Chắc hẳn Sở Phán Phán còn gửi cả đoạn video riêng tư cho anh ta. Cô ta dùng nó để uy hiếp đòi tiền, nên anh ta mới phẫn nộ và kích động đến thế.
Tôi ung dung ăn dâu tây, giọng nhẹ nhàng gọi Tân Chí Viễn:
“Chí Viễn à, dâu tây ngọt lắm nè, anh có muốn ăn không?”
Tân Chí Viễn tất nhiên không có tâm trạng ăn dâu tây. Anh ta quay đầu miễn cưỡng đáp lời, nụ cười trông còn khó coi hơn cả khóc. Nhìn thấy bộ dạng ấy, tôi lại cảm thấy dâu tây càng thêm ngọt ngào. Gõ xong tin nhắn, anh ta đặt điện thoại xuống rồi đi qua đi lại trong thư phòng như con thú bị nhốt trong lồng.
“Tân Chí Viễn, có chuyện gì à? Anh gặp chuyện phiền lòng sao?” Tôi cố ý hỏi bằng giọng dịu dàng,
quan tâm.
“À, là công việc có chút rắc rối thôi.” Anh ta cười gượng, “Em đừng lo, anh tự giải quyết được.”
Vậy thì… anh cứ lo mà giải quyết. Dù sao thì cũng đừng hòng động đến tiền trong tài khoản gia đình. Mấy ngày sau đó, sự lo lắng và bứt rứt của Tân Chí Viễn gần như hiện rõ trên gương mặt. Môi khô nứt, sắc mặt tiều tụy thấy rõ.
Dù video nóng có phần cũ kỹ, nhưng đúng là một vũ khí sát thương mạnh. Nếu Sở Phán Phán thật sự chơi bài ngửa, tung đoạn đó lên mạng, thì sự nghiệp của Tân Chí Viễn cũng coi như chấm hết.
Anh ta còn muốn dựa vào thế lực của cậu tôi để thăng tiến, sao dám để xảy ra chuyện như vậy.
06
Tôi không rõ Tân Chí Viễn xoay xở đâu ra số tiền đó, nhưng một tuần sau, Sở Phán Phán nói với tôi rằng cô ta đã lấy được tiền rồi.
Cô ta vui như trẩy hội, niềm vui của đồng tiền khiến cô ta nhận ra rằng tình yêu chẳng là gì cả. Tiền còn thơm hơn tình yêu gấp trăm lần.
“Trước đây em đúng là ngu thật, còn khuyên ảnh ly hôn với con vợ già ở nhà để cưới em, định sống đời yên ổn. Bây giờ nhìn lại, kết hôn để làm gì chứ? Đàn ông ai chẳng trăng hoa, cho dù có cưới em thì biết đâu sau này cũng sẽ đi tòm tem với người khác. Thà lấy tiền của ảnh, mua túi xách và nước hoa sướng hơn!”
Cái ảo tưởng muôn thuở của tiểu tam: trên đời này không có người đàn ông tử tế. Tôi chỉ mỉm cười lạnh nhạt.
Tiệm làm móng của Sở Phán Phán nhanh chóng được khai trương. Cô ta làm bà chủ nhàn rỗi, thuê hai cô gái trẻ trông tiệm, còn thuê cửa hàng ở khu trung tâm đắt đỏ, lại còn đập đi sửa lại toàn bộ theo phong cách thẩm mỹ của mình.
Cô ta than với tôi rằng tiệm chưa khai trương đã ném vào bảy tám chục nghìn.
Tôi giúp cô ta tính toán lại một chút, rồi thầm nghĩ chẳng bao lâu nữa cô ta lại phải tìm Tân Chí Viễn đòi tiền đợt hai thôi.
Và đúng như dự đoán, tốc độ tiêu tiền của Sở Phán Phán nhanh hơn cả tưởng tượng của tôi. Chưa đầy một tháng sau, cô ta lại ra tay tiếp.
Có lẽ vì lần đầu đòi tiền quá dễ dàng, lần này cô ta tính đòi hẳn một tỷ. Nhưng cô ta cũng lo lắng, hỏi tôi:
“Một triệu có nhiều quá không? Ảnh có khi nào giận quá rồi chặn em luôn không? Mặc em muốn làm gì thì làm?”
Tôi nói với cô ta: “Không đâu. Tân Chí Viễn nhiều tiền mà, chỉ một triệu thôi làm sao khiến ảnh liều lĩnh vứt hết được? Anh ta còn đang ôm mộng tương lai rộng mở kia kìa.
Đọc thêm nhiều truyện hay tại NovatruyenTôi thật không hiểu nổi, sao cô ta chẳng lo Tân Chí Viễn sẽ báo cảnh sát nhỉ? Trong đầu của tiểu tam, đúng là không tồn tại những khái niệm như luật pháp, trách nhiệm hay đạo đức.
Đêm hôm Sở Phán Phán đòi tiền, Tân Chí Viễn mất ngủ. Nửa đêm tôi tỉnh dậy, thấy anh ta đứng ngoài ban công hút thuốc. Ánh trăng chiếu lên gương mặt mệt mỏi, khiến anh ta trông thật đáng thương.
Tôi trở mình, tiếp tục ngủ một giấc an lành. Ngoài kia gió lạnh, chứ chăn bông của tôi thì vừa ấm vừa mềm, thật dễ chịu.
Tôi nói với Sở Phán Phán, chuyện này phải nhanh chóng ra tay dứt khoát, không thể cho đàn ông cơ hội do dự.
Cô ta thúc ép dữ dội, khiến Tân Chí Viễn ngày nào về nhà cũng mang bộ mặt nặng nề.
Thời cơ đã chín muồi.
Tối hôm đó, khi đang ăn cơm, tôi trò chuyện với anh ta:
“Hôm nay đồng nghiệp kể em nghe một vụ án mạng ở quê chị ấy, nghe xong mà em sững cả người, tội phạm thời nay giờ đủ trò quỷ quái.”
Tân Chí Viễn không mấy hứng thú, chỉ ậm ừ hai tiếng rồi cắm đầu ăn cơm, rõ ràng không muốn trò chuyện.
Bận lo chuyện rối ren nên không có tâm trạng tám chuyện, tôi hiểu. Không sao cả.
Tôi vẫn tiếp tục kể:
“Có một ông kia vì mâu thuẫn tài sản nên tính giết bồ. Nhà ông ta bán bóng bay, thế là bơm khí CO vào bóng, cố ý buộc lỏng dây cho khí rò rỉ. Đợi bồ ngủ rồi, ông ta khóa hết cửa sổ, tự mình ra ngoài uống rượu. Sáng hôm sau mới giả bộ phát hiện người chết, vừa gào vừa diễn. May mà công an nghi ngờ, không thì ai mà ngờ ông ta là hung thủ?”
Tân Chí Viễn lẩm bẩm: “Tên này đúng là độc ác.”
“Tình nhân của ông ta cũng chẳng ra gì đâu, nghiện cờ bạc, ba hôm lại đòi tiền, lúc đầu là vài nghìn, sau đòi mấy chục nghìn. Người đàn ông đó bị ép đến đường cùng mới ra tay”
Tân Chí Viễn im bặt, đến phản ứng cũng lười. Nhưng tôi chẳng bận tâm, vẫn tiếp tục.
“Đồng nghiệp em còn đùa nữa, bảo trong cốp xe có quả bóng tập yoga, sợ một ngày nào đó chồng bơm khí CO vào bóng để giết mình!”
Sở Phán Phán cũng tập yoga, cũng hay để bóng yoga trong cốp xe.
Tôi thấy đôi đũa trong tay Tân Chí Viễn khựng lại giữa không trung.
Tôi đoán, có lẽ anh ta đã bắt đầu nghĩ đến điều gì đó.
Ăn cơm xong, tôi cũng không để Tân Chí Viễn rửa bát, vô cùng dịu dàng chu đáo mà bảo anh nghỉ ngơi:
“Dạo này trông anh xanh xao lắm, có phải công việc quá vất vả không? À, hôm nay em gọi điện cho cậu, cậu có hỏi thăm anh đấy, nói rất coi trọng anh. Chí Viễn, anh cố gắng nhé, cả nhà em trông cậy vào anh đấy.”
Mặt Tân Chí Viễn cuối cùng cũng có chút sức sống trở lại, anh hỏi tôi:
“Cậu nói gì về anh vậy?”
“Chỉ bảo anh phải thể hiện tốt, bên đó chắc chắn sẽ nâng đỡ. Chỉ cần không xảy ra sai sót gì, sau này
sẽ ổn cả thôi.”
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.