Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 2

10:40 sáng – 10/01/2026

“Cái này… cái này… nhìn y hệt Mộc Ngôn lúc nhỏ.”

Mẹ Chu không hề nói quá, từ lúc mang thai đến khi sinh ra, Chu Mộc Ngôn chưa từng tham gia. Nhưng nhìn từ góc độ nào, Tạ Minh Minh cũng giống anh như đúc.

Tôi đưa bệnh án của Minh Minh cùng các giấy tờ chứng minh liên quan cho mẹ Chu.

“Minh Minh bị chẩn đoán mắc bệnh tim bẩm sinh từ một năm trước, hiện giờ cần phẫu thuật điều trị. Nếu mọi người nghi ngờ, tôi sẵn sàng để mọi người làm xét nghiệm ADN.”

Mẹ Chu nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm trọng: “Cô là gì của đứa trẻ…”

“Tôi không có quan hệ gì với đứa nhỏ, tôi chỉ là người được ủy thác. Nếu nhà họ Chu đồng ý nhận lại con, tôi sẽ lập tức biến mất.”

Mẹ Chu ra ngoài gọi điện thoại, sau đó đưa chúng tôi đến bệnh viện tốt nhất vùng. Không lâu sau, có người mang đến một sợi tóc của đàn ông.

Khoảnh khắc kết quả giám định có hiệu lực, mắt mẹ Chu sáng rực lên. Thừa dịp bác sĩ đưa Tạ Minh Minh đi kiểm tra, bà lấy ra một xấp tiền mặt đưa cho tôi.

“Cảm ơn cô, nhà họ Chu sẽ đối xử tốt với đứa trẻ này.”

Tôi khéo léo từ chối lòng tốt của bà. Đứa trẻ này, ban đầu tôi định sinh ra cho chính mình. Ngặt nỗi duyên phận của chúng tôi quá mỏng manh.

Lúc xoay người rời đi, Tạ Minh Minh chạy ra ngoài.

“Dì ơi, dì sẽ không lừa Minh Minh đúng không?”

Thằng bé đỏ hoe mắt, vẫn nhớ rõ lời hẹn ước với tôi. Tôi ngồi xổm xuống, xoa xoa mặt nó. Hơn một năm nay vì bệnh tật, nó gầy yếu hơn hẳn bạn bè đồng trang lứa. Tôi không phải là một người mẹ đủ tư cách, tôi có lỗi với nó.

Tôi nén nước mắt, nói: “Con quên rồi à, chúng ta đã ngoắc tay rồi mà.”

 

4

Cho đến khi thấy nhà họ Chu sắp xếp cho Tạ Minh Minh vào phòng bệnh VIP, tôi mới rời khỏi bệnh viện.

Trở về khách sạn, tôi cảm thấy lòng trống rỗng, giống như vừa đánh mất thứ quan trọng nhất đời mình. Tôi cứ thế nằm trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà thẫn thờ.

Không biết qua bao lâu, tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại. Đó là một số máy lạ. Tôi do dự một lúc rồi mới nhấn nút nghe.

“Em đang ở đâu?” Đầu dây bên kia truyền đến giọng nam trầm thấp.

“Anh là ai?” Tôi theo bản năng hỏi lại.

Mất một lúc lâu tôi mới bàng hoàng nhận ra, giọng nói đó sao mà quen thuộc đến thế. Biết bao đêm triền miên quấn quýt, anh đã kề sát tai tôi, tình tứ nói lời yêu tôi.

“Em nói xem tôi là ai, gửi vị trí cho tôi ngay.” Ngữ khí không cho phép thương lượng.

Tôi siết chặt điện thoại: “Xin lỗi, anh gọi nhầm số rồi.”

Tôi hoảng sợ cúp máy ngay lập tức. Tim đập liên hồi không kiểm soát được. Đã năm năm trôi qua, tại sao Chu Mộc Ngôn lại gọi điện cho tôi? Anh lấy số của tôi từ đâu?

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

Trước khi đến đây tôi đã tra cứu qua, hiện tại Chu Mộc Ngôn chưa kết hôn, chỉ có một cô bạn gái đã quen vài năm. Nếu tin tức truyền thông là thật, thì Tạ Minh Minh sẽ là đứa con duy nhất của anh.

Đó cũng là lý do tại sao tôi kiên quyết đưa Minh Minh về nhà họ Chu. Đi theo Chu Mộc Ngôn dù sao cũng tốt hơn theo tôi.

Nhưng tôi thì khác, tôi là cô người yêu cũ đã bỏ rơi anh vào năm anh nghèo khó nhất. Đời này tôi không dám dính dáng gì đến Chu Mộc Ngôn nữa.

Ngày hôm sau, tôi định lẻn đến bệnh viện nhìn Tạ Minh Minh một cái rồi về nhà. Vừa lại gần phòng bệnh, tôi đã thấy Chu Mộc Ngôn trong bộ vest chỉnh tề đang ngồi bên giường, chuyên chú gọt táo.

Anh dường như không có gì thay đổi, khí chất vẫn tốt như xưa. Vẻ quý phái toát ra từ tận xương tủy là thứ mà người khác không có được. Giờ nghĩ lại, có lẽ chỉ có mình tôi vẫn luôn tưởng anh là một chàng trai nghèo.

Tạ Minh Minh ngồi bên cạnh có vẻ thèm ăn, không đợi Chu Mộc Ngôn gọt xong đã ghé sát vào cắn một miếng. Sau đó hai cha con nhìn nhau cười.

Cảnh tượng này làm mắt tôi cay xè. Có lẽ kết quả này đã là tốt nhất rồi.

Tôi cúi đầu quẹt nước mắt. Nhưng đúng lúc này, Chu Mộc Ngôn trong phòng bệnh đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía tôi đang đứng.

Tim tôi đập thình thịch, vội vàng nép vào sau bức tường. May mà động tác nhanh nên Chu Mộc Ngôn không nhìn thấy tôi. Trong phòng bệnh lại vang lên tiếng cười lanh lảnh của trẻ thơ.

5

Nhìn là biết, Chu Mộc Ngôn rất thích đứa bé này.

Vậy là tôi có thể yên tâm phần nào.

Tôi mở điện thoại, bắt đầu tìm vé xe để quay về.

Chỉ muốn tự tạo việc cho bản thân, để đầu óc khỏi nghĩ ngợi lung tung.

Nhưng điện thoại mở rồi, tôi lại chẳng đọc nổi chữ nào.

Mới đi được vài bước, tôi đã va phải một người.

“Cô gì ơi, cô không sao chứ?”

Người bị tôi đụng vào lên tiếng hỏi han.

Tôi ngẩng đầu lên, bắt gặp một gương mặt quen thuộc.

Nếu tôi nhớ không nhầm, cô ấy chính là bạn gái của Chu Mộc Ngôn, người từng được báo chí nhắc đến—Hoàng Vũ Vi.

Tôi lúng túng xua tay: “Tôi không sao, xin lỗi nhé.”

Nói rồi định rời đi, nhưng Hoàng Vũ Vi lại giữ tay tôi lại.

“Vừa nãy thấy cô đi từ bên kia qua, cho tôi hỏi, bên đó có phải là khu nội trú khoa nhi không?”

Tôi khựng người.

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận