Nó như định nói gì đó.
Cuối cùng chỉ khẽ đáp: “Cảm ơn chị.”
Tôi chuyển khoản.
60.000 tệ.
Em trai nhận được tiền, gửi tin nhắn WeChat: “Chị, cảm ơn chị.”
Tôi chỉ trả lời hai chữ: “Ừm.”
Rồi tắt điện thoại.
Trần Minh Triết nhìn tôi.
“Em thật sự không muốn đến thăm bà ấy sao?”
Tôi lắc đầu.
“Không đi đâu.”
“Vì sao vậy?”
“Vì…” Tôi ngẫm một lát, “đi rồi cũng chẳng có ý nghĩa gì.”
Trần Minh Triết không nói gì thêm.
Chỉ lặng lẽ nắm lấy tay tôi.
“Em không nợ bà ấy điều gì cả.”
“Em biết.”
“Em đã làm quá đủ rồi.”
“Em biết.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Chỉ là đôi khi em nghĩ, nếu lúc trước bà ấy đối xử tốt với em một chút, thì bây giờ liệu có khác không.”
Trần Minh Triết nói: “Có lẽ sẽ khác. Nhưng đó là lựa chọn của bà ấy.”
“Ừ.” Tôi đáp. “Là bà ấy tự chọn.”
Tôi nhắm mắt lại.
“Thôi vậy. Không muốn nghĩ nữa.”
Dù quá khứ ra sao.
Cuộc sống vẫn phải tiếp tục.
Tôi vẫn còn hiện tại.
Còn cả tương lai phía trước.
12.
Hai năm sau.
Công ty của tôi hoạt động khá tốt.
Tôi đã giúp được rất nhiều người.
Có người viết thư cảm ơn.
Có người để lại lời nhắn trên mạng.
Có người nói: “Nhờ chị, em mới có đủ dũng khí rời khỏi ngôi nhà đó.”
Mỗi lần đọc những lời như thế,
Tôi lại thấy… tất cả đều xứng đáng.
Ông ơi,
Số tiền ông để lại, cháu không tiêu xài hoang phí.
Cháu dùng nó để giúp đỡ những người từng giống cháu.
Ông có thấy không?
Năm ấy, vào tiết Thanh Minh,
Tôi về quê, lên núi thăm mộ ông.
Nơi đó rất yên tĩnh.
Tôi đứng rất lâu trước bia mộ.
“Ông ơi, cháu đến thăm ông đây.”
Không có tiếng đáp.
Chỉ có gió thoảng qua.
“Ông ơi, giờ cháu sống rất tốt. Có chồng yêu thương, có công việc riêng, có điều mình muốn làm.”
Tôi ngồi xuống, dọn lễ cúng cẩn thận.
“Cảm ơn ông. Cảm ơn vì ông luôn nhớ đến cháu. Cảm ơn vì ông để lại mọi thứ cho cháu.”
Khoé mắt tôi cay cay.
“Cháu sẽ không khiến ông thất vọng đâu.”
Tôi quỳ xuống, lạy ba cái trước mộ.
Sau đó đứng dậy.
Quay lưng đi.
Lúc đó, tôi thấy một người đứng phía xa.
Là mẹ tôi.
Bà trông già đi rất nhiều.
Tóc đã bạc gần nửa.
Đọc thêm nhiều truyện hay tại NovatruyenTấm lưng cũng còng xuống.
Bà đứng đó, nhìn tôi.
Ánh mắt rất phức tạp.
Tôi không né tránh.
Cũng không bước tới.
Chỉ đứng yên tại chỗ.
Nhìn bà.
Rất lâu sau.
Bà lên tiếng.
“Vãn Đường.”
“Dạ, mẹ.”
Bà mấp máy môi, dường như muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng chỉ hỏi một câu: “Hoa trước mộ ông là con cắm à?”
“Dạ.”
Bà gật gật đầu.
“Đẹp lắm.”
Tôi không nói gì.
Bà đứng thêm một lúc.
Rồi quay người rời đi.
Không hề ngoảnh lại.
Tôi nhìn theo bóng lưng bà.
Dần khuất sau con đường núi quanh co.
Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó diễn tả.
Không phải hận.
Cũng không phải oán.
Chỉ là… trống rỗng.
Một khoảng trống rất lớn.
Lúc ấy, Trần Minh Triết đi đến bên tôi.
“Em ổn chứ?”
Tôi lắc đầu.
“Không sao.”
Anh nhìn theo hướng mẹ tôi rời đi.
“Bà ấy tới làm gì vậy?”
“Không rõ nữa.” Tôi đáp. “Có lẽ cũng lên thắp hương cho ông.”
Trần Minh Triết không hỏi thêm gì nữa.
Chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
“Về thôi. Mình về nhà.”
Tôi gật đầu.
Nhìn lại mộ ông lần cuối.
“Ông ơi, con về đây. Năm sau con lại đến thăm ông.”
Rồi tôi xoay người.
Cùng Trần Minh Triết, tay trong tay xuống núi.
Nắng vàng dịu nhẹ.
Gió cũng rất hiền.
Tôi bỗng nhớ tới câu cuối cùng trong bức thư ông để lại:
“Hy vọng cháu sẽ hạnh phúc. Mãi mãi hạnh phúc.”
Ông ơi.
Con sẽ hạnh phúc.
Chắc chắn sẽ.
Hôm đó, tôi mở điện thoại ra.
Lời mời kết bạn trên WeChat vẫn là 99+.
Nhưng tôi đã chẳng còn quan tâm nữa.
Người nên kết bạn, từ lâu đã bên cạnh rồi.
Người không nên, kết cũng chẳng để làm gì.
Tôi chụp lại màn hình.
Đăng một bài lên trang cá nhân.
Chỉ có một câu chữ:
“Hai năm qua, tôi đã học được một điều — không phải cánh cửa nào cũng xứng đáng để mở.”
-Hết-
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.