Năm năm qua, tôi cũng bỏ công sức cho cái gia đình này.
Dựa vào đâu mà tôi phải ra đi tay trắng?
Tôi lấy điện thoại, gọi cho luật sư.
“Xin chào, tôi muốn tư vấn về phân chia tài sản khi ly hôn.”
Sáng hôm sau, mẹ chồng tới.
Bà mang theo một bản thỏa thuận ly hôn mới.
“Lâm Vũ, ký đi.” Bà đập bản thỏa thuận xuống bàn.
Tôi liếc qua.
Vẫn là… ra đi tay trắng.
“Tôi không ký.”
“Cô bắt buộc phải ký!” Mẹ chồng đập bàn. “Con trai tôi nuôi cô năm năm, cô còn muốn gì nữa?”
“Nuôi tôi?” Tôi cười lạnh. “Mỗi tháng tôi đóng 4.000 tệ tiền sinh hoạt, năm năm là 240.000 tệ. Như vậy gọi là anh ta nuôi tôi sao?”
“4.000 thì đáng gì?” Bà cao giọng. “Tiền vay mua nhà là con trai tôi trả! Tiền vay mua xe cũng là nó trả!”
“Nhà là tài sản anh ta mua trước hôn nhân, tôi không có nghĩa vụ trả.” Tôi mở điện thoại. “Nhưng xe được mua sau khi cưới. Giá xe 80.000 tệ, tôi góp 40.000 tệ — đây là lịch sử chuyển khoản.”
Tôi đưa điện thoại cho bà.
Mẹ chồng nhìn chằm chằm màn hình, sắc mặt khó coi hẳn.
“Dù vậy cô cũng không thể đòi hết!”
“Tôi chưa từng nói sẽ lấy hết.” Tôi thu điện thoại lại. “Tôi chỉ lấy phần thuộc về mình.”
“Nằm mơ đi!”
“Luật quy định như vậy.” Tôi nhìn thẳng vào bà. “Nếu bà không đồng ý, chúng ta gặp nhau ở tòa.”
Ngón tay bà run lên khi chỉ vào tôi.
“Cô… cô…”
“Mẹ, còn một chuyện nữa.” Tôi nói. “50.000 tệ của tôi, bao giờ trả?”
“50.000 nào?”
“Khoản tiền Tiểu Hạo chuyển sang tài khoản của mẹ. Tiền tiết kiệm của tôi.”
Mẹ chồng quay mặt đi.
“Đó là tiền nó cho tôi dưỡng già.”
“Dưỡng già?” Tôi bật cười vì tức. “Tiền chuyển từ tài khoản của tôi, sao lại thành tiền dưỡng già của mẹ?”
“Tôi không trả đấy!”
“Không trả cũng được.” Tôi cầm điện thoại lên. “Tôi có thể báo cảnh sát, nói hai người chiếm đoạt tài sản.”
“Cô dám!”
“Mẹ cứ thử xem.”
Bà nhìn tôi, ánh mắt đầy cay nghiệt.
“Lâm Vũ, đừng quá đáng!”
“Quá đáng là các người.” Tôi đứng dậy. “Vu cho tôi ngoại tình, cắt bảo hiểm của tôi, chuyển sạch tiền tiết kiệm của tôi, giờ còn muốn tôi ra đi tay trắng — rốt cuộc ai mới là người quá đáng?”
“Còn không phải vì nhóm máu của đứa trẻ có vấn đề sao!”
“Nhóm máu không hề có vấn đề — là các người không hiểu di truyền học!” Tôi lấy tập tài liệu đã in sẵn. “Đây là thông tin từ trang y khoa. A với A hoàn toàn có thể sinh con nhóm O. Mẹ tự xem đi.”
Tôi đưa tài liệu cho bà.
Bà cầm lấy, đọc lướt vài dòng, mặt càng lúc càng khó coi.
“Dù vậy thì Tiểu Hạo nghi ngờ cũng là chuyện bình thường!”
“Bình thường?” Nước mắt tôi rơi xuống. “Anh ta là chồng tôi, không phải người dưng. Ngay cả niềm tin cơ bản cũng không có, còn gọi gì là vợ chồng?”
Mẹ chồng im bặt.
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen“Còn nữa.” Tôi lau nước mắt. “Vừa rồi mẹ nói sớm đã nhìn ra tôi không đàng hoàng — ý đó là sao?”
“Tôi…”
“Tôi muốn biết, tôi không đàng hoàng ở điểm nào?”
Bà lúng túng.
“Cô… cô hay về nhà mẹ đẻ quá…”
“Mỗi tháng hai lần, quá đáng sao?”
“Cô… cô thường ra ngoài với bạn bè…”
“Một tháng tụ họp một lần, quá đáng sao?”
Bà không nói được nữa.
“Mẹ, tôi biết mẹ vẫn luôn không thích tôi.” Tôi nói chậm rãi. “Nhưng suốt năm năm qua, tôi chưa từng làm điều gì có lỗi với gia đình này. Tôi không thẹn với lòng.”
Tôi cầm túi xách lên.
“Thỏa thuận ly hôn tôi sẽ không ký. 50.000 tệ tôi nhất định phải lấy lại. Nếu mẹ và Tiểu Hạo không hợp tác — gặp nhau ở tòa.”
Tôi bước ra khỏi nhà.
Sau lưng là tiếng chửi rủa của bà.
Tôi không quay đầu.
Văn phòng luật sư.
Luật sư họ Vương, hơn bốn mươi tuổi, trông rất từng trải.
“Tôi đã nắm được tình hình của cô.” Ông nói. “Trước hết, tài sản hình thành sau hôn nhân phải được phân chia. Cô hoàn toàn có quyền yêu cầu.”
“Còn chiếc xe?”
“Xe mua sau khi kết hôn, thuộc tài sản chung. Cô góp một nửa tiền, có thể yêu cầu chia đôi hoặc quy đổi thành tiền.”
“Còn căn nhà?”
“Nhà được mua trước hôn nhân, nhưng phần trả góp sau khi cưới và phần giá trị tăng thêm — cô đều có quyền yêu cầu phân chia.”
Tôi gật đầu.
“Vậy 50.000 tệ thì sao?”
“Khoản đó hơi rắc rối.” Luật sư Vương nói. “Nếu chứng minh được bên nam tự ý chuyển tiền khi chưa có sự đồng ý của cô, cô có thể yêu cầu hoàn trả.”
“Anh ta nói là đưa cho mẹ anh ta dưỡng già.”
“Cô có đồng ý không?”
“Không.”
“Vậy thì có thể đòi lại.” Ông nói tiếp. “Nhưng cô cần chứng minh đó là tiền riêng của mình, không phải tài sản chung.”
Tôi đưa sao kê ngân hàng ra.
“Đây là thẻ lương của tôi. Mỗi tháng 8.000 tệ, sau khi đóng 4.000 tệ sinh hoạt, tôi tiết kiệm 4.000 tệ. Năm năm hơn tích được hơn 200.000 tệ, đã tiêu một phần, còn lại 50.000 tệ.”
Luật sư xem kỹ rồi gật đầu.
“Được. Bằng chứng rất rõ ràng, đủ để chứng minh đây là tài sản cá nhân.”
“Vậy tôi có thể lấy lại chứ?”
“Có thể, nhưng phải thông qua thủ tục pháp lý.”
Tôi hít sâu một hơi.
“Vậy thì làm đi.”
“Cô chắc chắn muốn ly hôn?” Luật sư Vương nhìn tôi. “Nếu chỉ là quyết định bốc đồng…”
“Không phải bốc đồng.” Tôi ngắt lời. “Tôi đã nghĩ rất kỹ.”
“Được.” Ông lấy ra một tập hồ sơ. “Đây là bản dự thảo thỏa thuận ly hôn, cô xem trước đi.”
Tôi nhận lấy, đọc thật kỹ.
Điều thứ nhất: Hai bên thỏa thuận ly hôn.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.