Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 2

3:58 chiều – 02/01/2026

Ba người đàn ông, mặc áo khoác đen, đang tranh cãi với bên quản lý tòa nhà.

“Cô ấy không có nhà thì đợi, bọn tôi chờ được.”

“Các anh là ai?” Bên quản lý hỏi.

“Đòi nợ.” Người dẫn đầu đáp, “Căn nhà này thế chấp một triệu, đã quá hạn một tháng, bọn tôi đến thu nhà.”

Tôi sững người.

Người đó thấy tôi, bước lại gần.

“Cô là Giang Tân Nhiên?”

“Anh… các anh là?”

“Chủ nợ của cô cử bọn tôi đến.” Anh ta rút một tờ giấy từ túi ra, “Đây là hợp đồng thế chấp cô đã ký, một triệu, lẽ ra tháng trước phải trả rồi. Nếu giờ cô có tiền trả, chúng tôi đi ngay. Không có thì…”

Anh ta liếc nhìn cánh cửa sau lưng tôi.

“Căn nhà này, chúng tôi sẽ thu.”

Tôi nhận lấy tờ giấy, cúi đầu xem.

Hợp đồng vay tiền thế chấp nhà.

Tài sản thế chấp: Tòa XX, phòng XX, khu Kim Tú Hoa Viên.

Số tiền vay: Một triệu nhân dân tệ.

Chỗ ký tên người vay, là tên tôi.

Nhưng nét chữ, hoàn toàn không phải của tôi.

“Đây không phải tôi ký.”

“Có phải hay không, bên công chứng có ghi nhận.” Người kia thu giấy lại, “Cô Giang, trong vòng ba ngày nếu gom đủ tiền, chuyện này bỏ qua. Không thì…”

Anh ta cười, nụ cười khiến lưng tôi lạnh toát.

“Hậu quả cô rõ mà.”

Họ rời đi.

Tôi đứng trước cửa nhà, đứng suốt năm phút.

Rồi bước vào, mở máy tính, đăng nhập trang đăng ký bất động sản.

Nhập thông tin nhà đất, nhấn tra cứu.

Trang web tải mất hai mươi giây.

Trạng thái nhà: Đã thế chấp.

Số tiền thế chấp: 1.000.000 tệ.

Ngày đăng ký: 18 tháng 12 năm 2025.

Ngày 18 tháng 12.

Ba ngày sau tiệc đầy tháng.

Hôm đó tôi họp ở công ty, từ chín giờ sáng đến sáu giờ chiều.

Tôi không hề đến trung tâm đăng ký, cũng chưa từng ký giấy tờ nào.

Nhưng hệ thống ghi rõ: hôm đó có người dùng danh nghĩa tôi để thế chấp căn nhà.

Tôi cầm điện thoại, gọi cho mẹ chồng.

“Mẹ, nhà con bị đem đi thế chấp rồi đúng không?”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

“Sao con biết?”

“Nãy có người đến đòi nhà.”

“Ồ,” giọng bà ta dửng dưng, “Thì con bảo họ hai tháng nữa quay lại.”

“Mẹ, hợp đồng ký tên con, mà con chưa từng ký.”

“Con không ký thì mẹ phải tự nghĩ cách chứ.”

Tôi siết chặt điện thoại.

“Mẹ tìm người giả mạo con?”

“Giả gì mà giả, chỉ là ký thay con thôi.” Giọng bà ta đương nhiên, “Dù sao căn nhà đó sớm muộn gì cũng là của cháu trai tôi, tôi dùng tạm có sao đâu?”

“Mẹ, là một triệu đấy.”

“Một triệu thì sao? Kiến Quân hai tháng nữa là trả được rồi.”

“Hợp đồng ghi là trả trong một tháng, giờ đã quá hạn rồi.”

Bên kia ngập ngừng một chút.

“Quá hạn… thì xin khất vài ngày, để tôi nói với người ta…”

“Mẹ, con chỉ hỏi một câu. Tiền này, mẹ có trả không?”

“Trả cái gì mà trả, con gấp cái gì? Kiến Quân nói là…”

“Mẹ biết giả mạo chữ ký người khác là tội gì không?”

Bên kia hoàn toàn im lặng.

“Mẹ, con cho mẹ ba ngày. Trong ba ngày, mẹ trả hết số tiền, giải chấp nhà.”

“Lấy đâu ra một triệu?”

“Vậy thì để em chồng trả. Tiền là nó xài mà.”

“Nó đang kẹt tiền…”

“Bán xe đi. Cái xe Audi đó, hơn ba trăm ngàn, bán đi trả trước.”

“Xe đó là của nó…”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

“Mẹ.” Tôi ngắt lời bà, “Ba ngày. Nếu sau ba ngày không giải quyết được, con sẽ báo công an.”

“Con nói gì?” Giọng bà ta sắc lên, “Con muốn báo công an?”

“Ký giả, giả mạo tên, đem nhà người khác thế chấp, là lừa đảo.”

“Tôi là mẹ chồng con đấy!”

“Mẹ chồng phạm pháp vẫn phải ngồi tù.”

“Giang Tân Nhiên, con dám báo công an thì khỏi sống với nhau nữa! Tôi bắt Trần Hạo ly hôn với con!”

“Mẹ nghĩ kỹ rồi hãy nói.”

“Không cần nghĩ! Con tin không, giờ tôi sẽ…”

Tôi cúp máy.

Sau đó bật ghi âm, mở lại đoạn vừa rồi.

Từ “Sao con biết” đến câu cuối “Tôi bắt Trần Hạo ly hôn với con”, toàn bộ đều được ghi âm lại.

Tôi lưu bản ghi âm đó.

3

Sáng hôm sau, tôi không đi làm, đến thẳng trung tâm đăng ký nhà đất.

Nhân viên quầy nghe xong chuyện của tôi, vẻ mặt lộ rõ khó xử.

“Cô Giang, trường hợp của cô, cần phải đi báo công an trước, lấy biên nhận báo án rồi chúng tôi mới có thể trích xuất hồ sơ gốc khi đăng ký.”

“Tức là, tôi bắt buộc phải báo án trước?”

“Đúng vậy. Nếu liên quan đến giả mạo chữ ký, mượn danh, thì thuộc phạm vi hình sự, chúng tôi cần phối hợp điều tra.”

Tôi gật đầu: “Tôi hiểu rồi, còn gì khác không?”

“Còn một việc……” Cô ấy ngập ngừng một chút, “Chúng tôi thấy trong hệ thống, căn nhà của cô không chỉ có một khoản thế chấp.”

Tôi sững lại.

“Ý gì vậy?”

“Ngoài khoản một triệu kia, còn một khoản vay dân sự năm trăm ngàn, đăng ký ngày 25 tháng 12.”

Ngày 25 tháng 12.

Hôm đó tôi cũng đi làm.

“Tức là……”

“Tổng cộng một triệu rưỡi.”

Tôi hít sâu một hơi.

“Được, tôi hiểu rồi. Cảm ơn.”

Ra khỏi trung tâm, tôi đi thẳng đến đồn công an.

Báo án.

Ghi lời khai.

Nộp bằng chứng.

Cả quá trình mất ba tiếng đồng hồ.

Cảnh sát bảo sẽ sớm điều tra.

Chiều, tôi cầm biên nhận báo án quay lại trung tâm.

“Cô Giang, chúng tôi sẽ trích xuất hồ sơ gốc trong vòng ba đến năm ngày làm việc.”

“Vâng.”

Tôi đang định rời đi, nhân viên lại gọi tôi lại.

“Đúng rồi, còn một việc nữa cần nhắc cô.”

“Chuyện gì ạ?”

“Chúng tôi vừa tra được, tổng khoản thế chấp căn nhà của cô gần chạm mức định giá. Nếu các khoản nợ đến hạn, chủ nợ có quyền yêu cầu cưỡng chế thi hành.”

“Ý cô là……”

“Nếu cô không chứng minh được các hợp đồng thế chấp là giả, nhà của cô có thể bị đem bán đấu giá.”

Một triệu rưỡi.

Căn nhà đó lúc mua là một triệu tám.

Tiền cọc sáu trăm ngàn, là ba mẹ tôi bán nhà gom lại.

Ba năm tôi trả nợ, còn hơn một triệu.

Nếu bị đấu giá, tiền bán nhà sẽ dùng trả nợ ngân hàng trước, rồi mới đến khoản một triệu rưỡi kia.

Cuối cùng còn lại…… có thể là chẳng còn gì.

Tiền cọc sáu trăm ngàn ba mẹ tôi bỏ ra, ba năm tôi trả góp, đều đổ sông đổ biển.

Tôi đứng ở cửa trung tâm đăng ký rất lâu.

Sau đó gọi cho Chu Linh.

“Linh Linh, giúp mình tra một chuyện.”

“Gì thế?”

“Nhà mình bị đem đi thế chấp, hai khoản, một triệu rưỡi. Mình muốn tra camera lúc làm thủ tục, và luồng tiền giải ngân.”

“Nhà cậu bị đem thế chấp? Ai làm vậy?”

“Mẹ chồng mình.”

Bên kia im mấy giây.

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận