Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 4

8:25 sáng – 06/01/2026

“Tôi đã nói rõ với Kiều Kiều rồi, chỉ cần có được số tiền đó thì sẽ đưa cô ấy đi mua nhẫn kim cương, mua vàng cưới. Giờ thì hết tiền rồi, cô ấy giận thì sao đây?”

“Mẹ! Kiều Kiều còn sinh cho mẹ một đứa cháu trai nữa đấy! Mẹ không thể cứ thế bỏ mặc được!”

Cuối cùng, mẹ chồng vẫn mềm lòng:

“Được rồi được rồi, mẹ nghĩ cách giúp con.”

Không moi được tiền từ tay tôi, bà ta đành phải lấy tiền tiết kiệm của mình để cho Lục Gia Dương.

Sau chuyện đó, mẹ chồng tạm thời yên phận, không còn giở trò mỗi ngày nữa, chuyên tâm ở nhà chăm cháu.

Nhưng cứ vài tháng, bà lại viện cớ đưa con tôi ra ngoài gặp Lục Gia Dương, miệng thì nói là để con có “tình thương của cha”.

Thực chất là đưa con cho hai người họ xem, cố tạo cảm giác thân thiết, muốn con nhận họ làm cha mẹ.

Nhưng họ đã quá thất vọng rồi – đó là con ruột của tôi, làm sao có thể nhận hai người đó là bố mẹ được chứ?

Mười tám năm trôi qua, dưới sự dạy dỗ của tôi, con trai lớn lên vừa thông minh vừa điển trai, thành tích học tập xuất sắc.

Sau kỳ thi đại học, con được cả Thanh Hoa lẫn Bắc Đại mời nhập học.

Cuối cùng, sau khi bàn bạc với tôi, con chọn học tại Đại học Thanh Hoa.

Ngày tổ chức tiệc mừng đậu đại học, Lục Gia Dương – người chồng cũ mà tôi không gặp suốt 18 năm – bất ngờ xuất hiện cùng “Kiều Kiều” mà anh ta luôn miệng nhắc đến.

Sau mười tám năm, tôi lại một lần nữa đối mặt với hai người này.

Nhưng lần này, Kiều Kiều không còn như trước nữa – dấu vết của tuổi tác hằn rõ trên mặt, trông già đi thấy rõ.

Còn tôi, những năm qua sự nghiệp phát triển, cũng không tiếc tiền chăm sóc bản thân, nhìn vẫn như mới ngoài ba mươi. Từ ngoại hình đến khí chất, tôi đều vượt xa hai kẻ đó.

Kiều Kiều háo hức dang tay về phía con tôi:

“Con trai à, mẹ đến rồi!”

7

Nhưng thực tế lại không hề giống như trong tưởng tượng của Kiều Kiều – không hề có cảnh mẹ con nhận lại nhau, ôm nhau khóc nức nở.

Con trai tôi chỉ bình tĩnh đứng yên tại chỗ, ánh mắt nhìn Kiều Kiều chẳng khác gì đang nhìn một kẻ ngốc.

Kiều Kiều không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vẫn còn đang kích động dang rộng hai tay, chờ con trai nhào vào lòng mình.

“Con trai à, sao con không chạy lại đây? Có phải vì quá xúc động không?”

“Không sao cả, mẹ ở đây rồi. Hôm nay là một ngày trọng đại trong đời con, mẹ sao có thể vắng mặt được.”

Lục Gia Dương cũng ở bên cạnh hùa theo, nghĩ rằng con trai vì căng thẳng quá nên mới đứng im không phản ứng.

“Đúng rồi đấy con trai, mau gọi mẹ đi, đây mới là mẹ ruột của con. Trần Huệ Huệ không phải mẹ ruột của con đâu!”

Khách mời mà tôi mời đến ai nấy đều bàng hoàng, ngơ ngác nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mặt.

“Người đang ở đây mới là mẹ tôi, cô nhận bừa cái gì vậy?” – Con trai tôi lạnh lùng mở miệng, hiển nhiên chẳng muốn phí lời với hai kẻ trước mặt.

Kiều Kiều sững sờ ngay tại chỗ, bắt đầu gào lên như điên dại:

“Con trai! Mẹ mới là mẹ ruột của con mà!”

“Có phải con bị con tiện nhân Trần Huệ Huệ kia xúi bậy rồi không? Sao con lại không nhận mẹ chứ?”

“Con chui ra từ bụng mẹ đấy! Ơn sinh thành lớn hơn trời, con không thể vong ân phụ nghĩa như vậy được!”

“Mau lại đây đi con trai, đừng đứng cùng con đàn bà đó nữa! Con là con của mẹ!”

Sắc mặt con trai càng lúc càng lạnh:

“Cô đang nói bậy cái gì vậy? Tôi chỉ có một người mẹ, đó là Trần Huệ Huệ.”

Mẹ chồng tôi – vốn đứng đơ nãy giờ – cuối cùng cũng hoàn hồn, kéo tay áo cháu trai, hạ giọng nhắc nhở:

“Cháu đích tôn à, cháu quên những gì bà nói rồi sao? Trần Huệ Huệ không phải mẹ ruột của cháu, mẹ cháu là Kiều Kiều kìa!”

“Sao học hành giỏi mà lại ngốc thế hả? Mau đi nhận lại mẹ ruột của cháu đi.”

Con trai tôi hất tay bà ta ra, giọng kiên định vô cùng:

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

“Mẹ tôi là Trần Huệ Huệ, không phải Kiều Kiều nào hết. Ai sinh tôi, tôi chẳng lẽ không biết?”

Nhìn người bà đã chăm sóc mình bao nhiêu năm, trong mắt con trai vẫn có chút thất vọng. Nó không ngờ rằng người bà từng yêu thương, lại thật sự cùng người ngoài cấu kết để bắt nạt mẹ mình.

“Đây là mẹ ruột của con đấy, sao con có thể đối xử với mẹ ruột như vậy được? Đồ con bất hiếu, hôm nay tao đánh chết mày!”

Lục Gia Dương phát điên, lao tới định tát con một cái.

Thấy anh ta xông tới đầy sát khí, tôi vội vàng chắn trước mặt con trai.

“Lục Gia Dương, đây là con trai tôi! Anh dám động đến một sợi tóc của nó, tôi sẽ khiến anh không sống yên đâu!”

Sức mạnh giữa nam và nữ vốn đã chênh lệch lớn, rất nhanh tôi bị Lục Gia Dương đẩy ngã xuống đất.

Anh ta giơ tay lên, định tát thẳng vào mặt con trai tôi.

Nhưng lần này, anh ta không thành công.

Con trai tôi – giờ đã là một thanh niên cao lớn – giơ tay chụp lấy cổ tay Lục Gia Dương, bàn tay anh ta lập tức bị giữ chặt giữa không trung, không thể nhúc nhích thêm chút nào.

Ngay sau đó, con tôi đẩy mạnh một cái, Lục Gia Dương loạng choạng lùi lại vài bước, ngã đổ vào một nhân viên phục vụ.

Nhân viên đó trông có vẻ chân yếu tay mềm, lập tức ngã chồng lên cùng Lục Gia Dương, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn.

“Mẹ, mẹ có sao không?”

Con trai vội vàng đỡ tôi dậy, lo lắng hỏi han.

Tôi lắc đầu, rồi quay sang nhìn nhân viên phục vụ vừa bị Lục Gia Dương kéo ngã.

Càng nhìn, tôi càng cảm thấy người đó… rất quen.

Chỉ là… đã gặp ở đâu rồi nhỉ?

8

“Cháu đích tôn à, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy? Chẳng phải cháu biết rồi sao… sao cháu lại không nhận mẹ ruột của mình?”

Mẹ chồng tôi vò đầu bứt tai, cố nghĩ xem tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.

Rõ ràng trước kia bà đã nói với cháu trai về thân thế của nó, mà nó cũng biết cha mẹ ruột của mình là ai.

Nhìn ánh mắt đầy khát khao muốn biết sự thật của bà ta, tôi nghĩ: đã đến lúc để họ biết rõ đầu đuôi rồi.

“Mẹ, cảm ơn mẹ đã chăm sóc con trai của con suốt ngần ấy năm.”

Tôi kéo con trai về phía mình.

Ngũ quan, đường nét khuôn mặt của hai mẹ con tôi cực kỳ giống nhau, ai nhìn vào cũng biết ngay là mẹ con ruột thịt.

Mẹ chồng tôi sững người:

“Cô… sao lại…?”

Bà ta vẫn chưa kịp phản ứng vì sao hôm nay tôi lại bình tĩnh như vậy.

Người đầu tiên phát điên lại là Kiều Kiều – cô ta đã bắt đầu đoán ra điều gì đó.

Cô ta lao thẳng về phía tôi, gào lên đối chất:

“Trần Huệ Huệ! Cô có ý gì vậy hả?”

“Cô nói vậy là sao? Nếu nó là con cô, thì con tôi đâu?”

“Cô đã làm gì con trai tôi rồi?”

Tôi chỉ thấy buồn cười:

“Con cô? Tôi làm sao mà biết được?”

“Tôi còn chẳng biết cô là ai, càng chưa từng gặp con cô, cô bảo tôi biết con cô ở đâu được à?”

Không moi được câu trả lời từ tôi, Kiều Kiều lập tức quay sang túm lấy mẹ chồng, giọng gào thét điên cuồng:

“Năm xưa là bà làm chuyện đó đúng không? Không phải bà nói đã tráo con tôi với con của Trần Huệ Huệ rồi sao? Vậy con tôi đâu?”

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận