Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 7

4:16 chiều – 17/01/2026

Tôi nhìn hai đứa trẻ từng kiêu ngạo đến lạnh lùng ấy, giờ đau đớn nghẹn ngào,

trong lòng không hề thấy hả hê.

Chỉ có một chút xót xa, rất nhẹ.

Bởi vì….

Cuối cùng, họ cũng đã hiểu cảm giác mất đi người thân yêu là thế nào.

Giống hệt như tôi, ngày đó, mất đi đứa con của mình.

Sau lễ tang, luật sư tìm đến tôi.

“Cô Thẩm Tinh Lam, ông Cố có để lại cho cô một bức thư.” – Anh ta đưa tôi một phong thư – “Còn có một khoản tiền… năm trăm vạn. Ông ấy mong cô có thể nhận lấy.”

“Tôi không cần tiền” – Tôi nhận lấy bức thư – “Cảm ơn anh.”

Về đến nhà, tôi mở phong thư ra.

Là nét chữ của Cố Thừa An, hơi nguệch ngoạc, rõ ràng được viết trong những ngày cuối cùng.

“Tinh Lam, khi em đọc được bức thư này, có lẽ anh đã không còn trên đời nữa rồi.

Anh biết, mình không đủ tư cách để xin em tha thứ, cũng không đủ tư cách để nói yêu em.

Nhưng anh vẫn muốn nói. năm năm qua là quãng thời gian anh hối hận nhất trong đời.

Anh hối hận vì đã không bảo vệ em, hối hận vì lúc em cần nhất, anh lại đứng về phía con cái. Hối hận… vì đã khiến em mất đi đứa con của chúng ta.

Anh hối hận vì không sớm nhận ra, em mới là người anh nên trân trọng nhất.

Đến khi mất đi rồi, anh mới hiểu, em mới là điều quý giá nhất đời anh.

Tinh Lam, xin lỗi em.

Anh biết ba chữ này anh đã nói rất nhiều lần, nhưng… vẫn muốn nói thêm một lần nữa.

Xin lỗi… vì không thể cho em hạnh phúc.

Xin lỗi… vì không thể bảo vệ em đến cùng.

Xin lỗi… vì đã để em chịu quá nhiều tổn thương.

Nếu có kiếp sau, anh nhất định sẽ đối xử với em thật tốt, nhất định sẽ khiến em hạnh phúc.

Nhưng anh biết… có lẽ kiếp sau sẽ không đến.

Nên kiếp này… đến đây là hết.

Hy vọng em sống tốt, gặp được người thật lòng yêu em, có một cuộc sống như em mong ước.

Đừng khóc vì anh nữa… anh không xứng đáng.

Tạm biệt, Tinh Lam.

Anh yêu em.”

Đọc xong, nước mắt tôi đã nhòe cả tờ giấy.

Tôi siết chặt lá thư trong tay, dựa vào tường, bật khóc không thành tiếng.

Cố Thừa An, anh đúng là đồ khốn.

Lúc còn sống thì chẳng đối xử tử tế với tôi, đợi đến lúc chết rồi mới viết ra những lời này… có ích gì nữa?

Nhưng tôi vẫn khóc.

Khóc cho người đàn ông từng thật lòng yêu tôi.

Khóc cho cuộc hôn nhân đã sớm tàn tạ.

Khóc cho chính bản thân mình – người đã từng yêu đến nát lòng.

Khóc đủ rồi, tôi lau khô nước mắt, cẩn thận cất lá thư đi.

Đó là thứ cuối cùng anh để lại cho tôi.

Từ giờ trở đi, giữa tôi và anh… thực sự không còn liên quan gì nữa.

 

8.

Ba ngày sau khi Cố Thừa An qua đời, tôi nhận được cuộc gọi từ Cố Thanh Nhã.

“Thẩm Tinh Lam, chúng ta có thể gặp nhau một lúc được không?”

Giọng cô ta bình tĩnh, không còn nghẹn ngào như hôm trước.

“Gặp để làm gì?”

“Tôi có vài chuyện… muốn nói với chị”

Tôi ngập ngừng vài giây, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.

Chúng tôi hẹn gặp tại một quán cà phê nhỏ.

Cố Thanh Nhã ngồi ở góc khuất, mặc đồ đen, tóc buộc gọn thành đuôi ngựa. Cả người toát lên vẻ chững chạc và điềm tĩnh hơn rất nhiều. “Chị đến rồi.” – Cô ta đứng dậy khi thấy tôi bước vào.

Tôi chỉ khẽ gật đầu, ngồi xuống đối diện.

“Có chuyện gì?”

Cô ta im lặng vài giây, sau đó lấy từ trong túi ra một tập hồ sơ, đẩy về phía tôi.

“Đây là di chúc của ba tôi.” – Cô ta nói – “Ông ấy để lại cho chị một nửa tài sản.”

Tôi sững người:

“Cái gì cơ?”

“Nhà, xe, cổ phần công ty và tiền mặt, tổng cộng khoảng ba trăm triệu. Ông ấy nói… đây là sự bù đắp dành cho chị.

Tôi lập tức đẩy tập hồ sơ về:

“Tôi không cần.”

“Nhưng đó là tâm nguyện cuối cùng của ba tôi…

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

“Không.” – Tôi ngắt lời – “Tôi và ba cô đã ly hôn, tôi không có tư cách nhận bất kỳ tài sản nào.”

“Hơn nữa… số tiền đó đáng lý ra phải thuộc về cô và Cố Tu Viễn, không phải tôi.”

“Nhưng ông ấy đã viết rõ trong di chúc là muốn để lại cho chị.” – Cô ta nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc – “Nếu chị không nhận, toàn bộ số tiền đó sẽ được đem đi quyên góp.” “Vậy thì cứ quyên góp đi.” – Tôi bình thản đáp − “Ít ra như thế. tôi còn cảm thấy thanh thản”

Cố Thanh Nhã im lặng hồi lâu, cuối cùng nói nhỏ:

“Chị thực sự rất hận bọn tôi, đúng không?”

“Không.” – Tôi lắc đầu – “Tôi đã hết hận rồi.”

“Vậy tại sao… ngay cả di sản của ba tôi, chị cũng không chịu nhận?”

“Vì tôi không muốn mang ơn bất kỳ ai trong nhà các người.” – Tôi nhìn thẳng vào cô ta – “Suốt năm năm qua, tôi đã quá mệt mỏi khi sống dưới ánh mắt thương hại và sự ban ơn”

“Tôi không muốn, chỉ vì một đống tiền… mà lại phải tiếp tục liên quan đến các người.”

Cô ta khẽ gật đầu, viền mắt đỏ hoe.

“Thẩm Tinh Lam… tôi xin lỗi.”

“Tôi biết… một câu xin lỗi chẳng thể thay đổi được gì. Nhưng tôi vẫn muốn nói.”

“Suốt năm năm qua, chính em mới là người có lỗi với chị.”

“Em luôn coi chị là kẻ đến giành chỗ của mẹ em, luôn tìm cách gây khó dễ, luôn khiến chị buồn… nhưng sự thật là chị chẳng làm gì sai cả.”

“Chị chỉ đơn giản là lấy ba em, chỉ muốn sống một cuộc sống tử tế mà thôi.”

“Là em quá ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân, chưa bao giờ đặt mình vào vị trí của chị để hiểu.

Nói đến đây, nước mắt cô ấy bắt đầu rơi.

“Bây giờ em mới hiểu… vì sao ba lại ân hận đến vậy. Vì sao trong di chúc, ông ấy lại để lại nhiều tài sản cho chị như thế.”

“Vì ông ấy biết… những gì nợ chị, cả đời này cũng chẳng trả hết được.”

Tôi nhìn cô ấy khóc, trong lòng chẳng thấy nhẹ nhõm hay hả hê gì. Chỉ là… mỏi mệt.

“Cố Thanh Nhã, chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi” – Tôi bình thản nói – “Ba cô cũng đã mất rồi. Dù là hận hay oán trách… bây giờ cũng chẳng còn ý nghĩa gì.”

“Cô và Cố Tu Viễn hãy sống cho tốt, chăm lo công ty đàng hoàng. Đó mới là cách thiết thực nhất để tưởng nhớ ông ấy.”

“Còn tôi, tôi cũng sẽ sống cuộc đời của mình. Từ nay về sau… đừng liên lạc nữa.”

Tôi đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

“Thẩm Tinh Lam!” – cô ấy đột nhiên gọi tôi lại – “Chị… có hận em không?”

Tôi dừng chân, quay đầu nhìn cô ấy.

“Không.” – Tôi khẽ nói – “Chỉ thấy… đáng tiếc.

“Nếu như ngày xưa chúng ta có thể đối xử tử tế với nhau… thì có lẽ mọi chuyện đã khác.”

“Có lẽ em sẽ có một người mẹ kế thật lòng yêu thương em. Có lẽ tôi cũng sẽ có một cô con gái nhỏ đáng yêu.”

“Và có lẽ… đứa bé ấy đã không phải rời bỏ thế giới này.”

“Nhưng trên đời này… không có nếu như.”

“Cuộc đời là vậy. Một khi đã bỏ lỡ… thì mãi mãi không thể quay lại.”

Nói xong, tôi xoay người, bước ra khỏi quán cà phê.

Tiếng nức nở nghẹn ngào của Cố Thanh Nhã vang lên phía sau.

Tôi không quay đầu lại.

Vì tôi biết… có những vết thương, không cách nào tha thứ.

Có những điều lỡ dở… vĩnh viễn không thể bù đắp được nữa.

Hai tháng sau khi Cố Tu Viễn qua đời, cuộc sống của tôi dần trở lại quỹ đạo.

Làm việc, tập gym, đọc sách, thỉnh thoảng hẹn bạn bè đi chơi.

Mọi thứ đơn giản mà đầy đủ.

Thế nhưng đôi khi, tôi vẫn bất giác nhớ lại năm năm của cuộc hôn nhân ấy.

Nhớ nụ cười dịu dàng của Cố Tu Viễn, nhớ những lời lẽ gay gắt từ Cố Thanh Nhã và Cố Tu Viễn, nhớ đến đứa bé chưa kịp chào đời kia.

Những ký ức ấy, giờ không còn làm tôi đau đớn nữa, chỉ thỉnh thoảng khiến tôi thấy tiếc nuối.

Tiếc cho một đoạn tình cảm không có kết thúc đẹp, tiếc cho đứa trẻ chưa kịp đến với thế giới này, tiếc cho chính tôi – đã từng yêu một người bằng tất cả sự thấp thỏm và cam chịu. Nhưng cuộc sống là vậy.

Luôn tồn tại những điều tiếc nuối mà cả đời cũng chẳng thể bù đắp.

Hôm đó, tôi đang tăng ca ở công ty thì lễ tân gọi điện đến.

“Chị Thẩm, dưới sảnh có một cậu trai tìm chị. Cậu ấy nói là… con trai chị.”

Cố Tu Viễn?

Tôi hơi nhíu mày nhưng vẫn bảo họ cho lên.

Cố Tu Viễn đứng trước bàn làm việc của tôi, tay cầm một chiếc bình giữ nhiệt.

“Chị Thẩm… em nấu canh, chị nếm thử nhé”

Cậu đặt bình xuống bàn.

Tôi nhìn cậu, không đưa tay ra nhận.

“Em tới đây làm gì?”

“Em..” – Cậu ngập ngừng, cắn nhẹ môi dưới – “Em chỉ muốn đến thăm chị”

“Thăm chị để làm gì?”

“Vì.” – Cậu cúi đầu – “Vì em muốn bù đắp.”

Tôi bật cười:

“Bù đắp? Em định bù đắp cái gì?”

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận