Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 6

6:23 chiều – 23/01/2026

Thời gian thăm con một tiếng trôi qua rất nhanh.

Tôi đưa An An về lại dưới nhà.

Cao Viễn đón lấy An An từ tay tôi, nhẹ nhàng bế con bé vào lòng.

Tôi nhìn theo bóng ba người họ cùng nhau lên lầu.

Cao Viễn bế con, Hứa Niệm đi bên cạnh, nghiêng đầu nói chuyện với anh ta, khuôn mặt mỉm cười.

Khoảnh khắc ấy, trông họ chẳng khác gì một gia đình ba người hạnh phúc.

Tôi đứng tại chỗ, mãi đến khi bóng họ khuất sau hành lang, mới chậm rãi quay người rời đi.

Trong lòng dâng lên một cảm giác không rõ là gì.

Có hụt hẫng, có ghen tị, nhưng nhiều hơn cả – là sự tỉnh táo hoàn toàn.

Tôi cuối cùng đã hiểu, cuộc đời của Hứa Niệm đã sang trang mới.

Và trang mới ấy, không còn có tôi.

07

Cuộc sống của tôi dần dần trở lại đúng quỹ đạo.

Còn Lưu Thúy Lan thì hoàn toàn suy sụp.

Khi bà nhận ra, dù có làm ầm lên thế nào cũng không thể kiểm soát tôi như trước nữa, bà trở nên vô cùng bất an.

Trước đây, điều bà thích nhất chính là ra quảng trường nhỏ dưới lầu, tụ tập với mấy bà lão, tám chuyện giết thời gian.

Chủ đề chính trong các cuộc trò chuyện đó – vĩnh viễn là khoe khoang.

Khoe con trai bà tài giỏi, hiếu thuận thế nào.

Khoe con dâu bị bà dạy dỗ mà ngoan ngoãn ra sao.

Giờ đây, mọi thứ từng là niềm tự hào ấy đã tan thành mây khói.

Mỗi lần có ai hỏi đến con dâu hay cháu gái, bà liền ấp a ấp úng, sắc mặt khó coi, không nói nên lời.

Những bà bạn từng vây quanh nghe bà khoác lác, giờ lại quay sang cười nhạo sau lưng bà.

Cười bà vì tự tay đuổi con dâu đi, cháu gái cũng không được gặp mặt.

Những lời dèm pha ấy lọt đến tai khiến bà càng thêm cáu bẳn.

Bà lại bắt đầu tái diễn chiêu trò cũ, muốn giành lại cái gọi là “uy quyền”.

Có lần, bà thậm chí còn xông đến tận công ty tôi, định làm tôi mất mặt trước mặt đồng nghiệp, ép tôi phải nghe lời.

Nhưng tôi không để bà có cơ hội đó.

Tôi lập tức mời bà vào một phòng họp trống, đóng cửa lại.

Tôi nói với bà: nếu còn lần sau, khoản sinh hoạt phí hằng tháng, tôi sẽ cắt hết.

Giọng tôi rất bình tĩnh, nhưng ánh mắt cứng rắn khiến bà cảm thấy sợ hãi.

Uy quyền của bà, trong thế giới của tôi – hoàn toàn sụp đổ.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

Không ai còn nghe bà khoe khoang, đứa con trai từng là con rối trong tay cũng không còn nữa.

Cuộc sống của bà lập tức mất đi trung tâm và ý nghĩa.

Thế là, bà tìm cho mình một “vũ khí” mới.

Bà bắt đầu lặp đi lặp lại trước mặt tôi rằng bà nhớ cháu gái.

“An An của bà ơi, bà nhớ cháu lắm.”

“Không biết con đàn bà độc ác đó nuôi dạy An An ra sao nữa…”

Lúc đầu chỉ là lẩm bẩm.

Thấy tôi không có phản ứng gì, bà bắt đầu “nâng cấp” lên thành khóc lóc.

Bà ngồi trên ghế sofa, nước mắt nước mũi tèm lem, nói mình đã già rồi, chẳng còn ai để tâm sự.

Nói rằng những việc trước kia bà làm, cũng là xuất phát từ lòng tốt, vì tôi, vì cái nhà này.

Bà vẽ ra hình tượng một người mẹ bị con trai hiểu lầm, bị con dâu làm tổn thương, sống cô đơn tội nghiệp.

Diễn xuất đó, đủ để đoạt một giải thưởng lớn.

Nhưng tôi – đã không còn là Giang Triết của hai năm trước – dễ bị bà thao túng nữa rồi.

Tôi lạnh lùng nhìn bà biểu diễn, trong lòng không gợn lên chút cảm xúc nào.

Tôi hiểu rõ, bà không thật sự nhớ cháu gái.

Bà chỉ đang cố dùng An An, dùng cảm giác tội lỗi trong tôi, để tìm lại một điểm yếu có thể khống chế tôi.

Sự ích kỷ của bà – đã in vào máu, chưa bao giờ thay đổi.

08

Có lần, Lưu Thúy Lan lại vì “nhớ cháu gái” mà gào khóc thảm thiết trước mặt tôi.

Bà ta thậm chí còn độc miệng nguyền rủa Hứa Niệm, nói cô là kẻ lòng dạ sắt đá, không cho bà gặp cháu thì nhất định sẽ gặp báo ứng.

Những lời độc địa đó khiến tôi không thể chịu đựng thêm nữa.

“Đủ rồi!”

Tôi cắt ngang tiếng gào thét của bà, giọng không lớn, nhưng lạnh như băng.

Tôi quay người vào thư phòng, rút từ ngăn kéo ra một xấp tài liệu mà tôi đã photocopy từ lâu, đập mạnh xuống bàn trà trước mặt bà.

Đó là bản thỏa thuận ly hôn của chúng tôi, và giấy chẩn đoán trầm cảm sau sinh của Hứa Niệm.

Giấy trắng mực đen, như hai cái tát nảy lửa đánh vào mặt bà.

Tôi chỉ vào tập giấy tờ đó, nhìn gương mặt bà đang dần tái nhợt, từng chữ, từng chữ rõ ràng cất lời:

“Chúng tôi ly hôn, không phải vì Hứa Niệm tàn nhẫn.

“Mà là vì mẹ.”

“Chính mẹ – đã đập tan cái nhà này bằng một cái tát của mình.”

Tôi như mở toang cánh cổng ký ức, kể lại rành mạch từng việc bà đã làm trong thời gian Hứa Niệm ở cữ:

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận