Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Chương 7

7:52 chiều – 03/01/2026

Sau bữa trưa, bố đột nhiên nói: “Tiểu Huyên, bố mẹ đã bàn bạc rồi, tình hình của con bố mẹ cũng hiểu.

 

Năm vạn thì năm vạn, con giúp được thì giúp, không giúp được cũng không sao.”

 

Tôi sững người, không ngờ họ lại từ bỏ dễ dàng như vậy: “Bố, con thật sự xin lỗi. Nếu con có khả năng, nhất định sẽ hết sức giúp anh…”

 

“Không cần nói nữa.” Bố xua tay, “Chuyện của anh con, bố mẹ sẽ tự nghĩ cách. Con cứ yên tâm làm việc.”

 

Mẹ cũng nói theo: “Đúng đó, con sống xa nhà đã vất vả rồi, bọn mẹ không nên gây áp lực cho con.”

 

Sự bao dung và thấu hiểu đột ngột này khiến tôi cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng tôi không tìm ra

 

được điểm đáng ngờ.

 

Có lẽ họ thật sự hiểu cho hoàn cảnh của tôi rồi?

 

8

 

Bố mẹ ở lại Thượng Hải ba ngày.

 

Trong thời gian đó, tôi dẫn họ đi tham quan nhiều địa điểm nổi tiếng, thỉnh thoảng có nhắc đến chuyện cưới hỏi của anh, họ cũng không ép tôi đưa tiền nữa.

 

Sự yên bình bất thường này khiến tôi không thể hoàn toàn thả lỏng.

 

Tối trước ngày họ về, chúng tôi ăn một bữa tối đơn giản tại nhà.

 

“Tiểu Huyên, mai bố mẹ về rồi. Lần này đến thăm con, cũng yên tâm phần nào.” Bố vừa ăn vừa nói. “Bố mẹ, nếu nhớ con thì cứ lên Thượng Hải chơi, lúc nào cũng được.” Tôi chân thành nói.

 

“Con bận rộn công việc, bố mẹ đến lại làm phiền con.” Mẹ mỉm cười nói, “À đúng rồi, mẹ nghe đồng nghiệp của con bào, giờ con làm gì mà quản lý cấp cao à?”

 

Tim tôi chợt khựng lại: “Vâng, năm ngoái con được thăng chức.”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

 

“Chắc lương cũng không tệ nhỉ?” Bố buột miệng hỏi.

 

“Cũng ổn, đủ tiêu thôi ạ.” Tôi trả lời qua loa.

 

Bố không hỏi thêm nữa, chuyển sang kể chuyện ở quê.

 

Tôi âm thầm thở phào, nghĩ có lẽ mình đã quá nhạy cảm.

 

Sáng hôm sau, tôi tiễn bố mẹ ra ga tàu cao tốc.

 

Lúc chia tay, mẹ nắm tay tôi nói: “Tiểu Huyên, chuyện của anh con, bố mẹ sẽ nghĩ cách khác, con đừng lo.”

 

Tôi gật đầu, nhưng trong lòng vẫn lờ mờ cảm thấy bất an.

 

Tiễn bố mẹ xong, tôi đi thẳng đến công ty.

 

Vừa đến văn phòng, Tiểu Lý bên phòng tài vụ đã đến tìm tôi: “Quản lý Lâm hôm qua bố mẹ chị có đến

 

tìm, hỏi khá nhiều chuyện về chị.”

 

Tim tôi trầm xuống: “Họ hỏi những gì?”

 

“Hỏi về chức vụ của chị, lương bao nhiêu, còn… còn hỏi xem công ty có chính sách hỗ trợ nhân viên

 

vay tiền không, nói là anh trai chị sắp cưới cần tiền.”

 

Tôi cố giữ bình tĩnh: “Họ chỉ lo cho tôi thôi, hỏi thêm vài câu cũng không sao. Cảm ơn cậu đã không

 

tiết lộ thông tin riêng của tôi.”

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận