Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Chương 2

7:50 chiều – 03/01/2026

Tôi biết không thể trốn tránh mãi chủ đề này, đành nói một con số mơ hồ:

 

“Cũng khoảng năm vạn thôi mẹ ạ.”

 

Đầu dây bên kia rõ ràng không tin, nhưng cũng không vạch trần tôi ngay.

 

2

 

Gác máy, tôi thở dài một hơi.

 

Máy pha cà phê trong bếp vang lên tiếng “tít tít”, tôi bưng ly cà phê đi đến trước cửa sổ sát đất, nhìn xuống cảnh đêm Bến Thượng Hải rực rỡ ánh đèn.

 

Mười năm, đủ để thay đổi rất nhiều điều.

 

Lúc mới tốt nghiệp, tôi từng nghĩ sẽ về quê lập nghiệp.

 

Thời điểm đó, cả lớp đang tranh luận việc nên về quê hay ở lại thành phố lớn, tôi chọn ở lại – bởi một

 

đoạn đối thoại tình cờ nghe được.

 

Hôm đó là một cuối tuần năm cuối đại học, tôi về nhà sớm hơn dự kiến và nghe thấy bố mẹ đang nói chuyện trong phòng ngủ.

 

“Tiểu Dã sang năm phải tìm đối tượng rồi, mình phải chuẩn bị tiền mua nhà.”

 

Mẹ nói.

 

“Lấy đâu ra nhiều tiền thế, tiền tiết kiệm của mình còn chưa đủ trả trước.”

 

Bố thở dài.

 

“Hay là… lấy cả phần định để dành cho Tiểu Huyên dùng trước đi? Dù sao nó là con gái, sau này gả đi rồi thì nhà chồng sẽ lo.”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

 

“Chỉ có thể làm vậy thôi. Tiểu Dã là con trai, là người nối dõi tông đường, không thể để nó thua từ vạch xuất phát…”

 

Tôi đứng ngoài cửa, tay vẫn cầm túi đặc sản mua về cho bố mẹ, lòng như bị dội gáo nước lạnh.

 

Từ ngày đó, tôi quyết định tự dựa vào bản thân.

 

Ra trường xong, tôi ở lại Thượng Hải, bắt đầu từ vị trí thủ quỹ thấp nhất, dần leo lên đến chức vụ hiện tai.

 

Tôi sống tiết kiệm, dùng tiển đúng chỗ, đăng ký tham gia các khóa học, lấy chứng chỉ tài chính, từng

 

bước nâng cao năng lực và thu nhập.

 

Mười năm nay, tôi ít khi về quê, Tết cũng chỉ về 2-3 ngày.

 

Tôi không oán trách bố mẹ, chỉ là tôi chọn con đường của riêng mình.

 

Và giờ đây, cô gái ngoan ngoãn ngày nào đã có thể độc lập đối mặt với mọi thứ.

 

 

 

3

 

Cuối tuần, tôi hẹn bạn thân Dương Đình đi ăn.

 

Cô ấy là bạn đại học của tôi, người Thượng Hải chính gốc, hiện đang làm bác sĩ ở một bệnh viện.

 

“Lại bị gia đình thúc ép à?”

 

Vừa nhìn vẻ mặt tôi, Dương Đình đã đoán được ngay.

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận