Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 16

1:28 chiều – 26/01/2026

Rèm cửa kéo kín suốt hai mươi bốn giờ.

Tất cả đồ ăn, chuyển phát, đều bị từ chối nhận.

Tôi thậm chí có thể tưởng tượng ra cảnh bọn họ trốn trong căn nhà tối om ấy, nghi ngờ nhau, cắn xé nhau.

“Có phải anh để lộ chuyện rồi không?”

“Rốt cuộc anh còn giấu tôi bao nhiêu chuyện nữa?”

Một khi con đê mang tên “niềm tin” đã vỡ, thì không bao giờ hàn gắn lại được.

Tôi rất kiên nhẫn.

Ngày nào tôi cũng nhìn họ.

Nhìn họ từ thiên đường… từng chút một rơi xuống địa ngục.

Nhìn họ bị nỗi sợ và nghi kỵ, nuốt chửng từng ngày.

Ngày thứ tư.

Tôi thấy một chiếc Buick thương vụ màu đen, dừng lại ở tầng hầm khu biệt thự số 9.

Từ trên xe bước xuống vài người đàn ông.

Mặt mũi lạnh lẽo, vừa nhìn đã biết không phải hạng lương thiện.

Họ không lên lầu.

Mà tản ra, đứng rải rác khắp khuôn viên khu nhà.

Tôi biết.

“Anh Hắc” mà Chu Triết thuê… đã tới.

Cuối cùng, hắn vẫn không tin cảnh sát.

Không tin bất cứ ai.

Hắn chọn cách nguyên thủy nhất, cũng man rợ nhất để giải quyết vấn đề.

Hắn muốn lôi tôi ra khỏi bóng tối.

Rồi khiến tôi biến mất vĩnh viễn.

Tôi hạ ống nhòm xuống.

Trên mặt, không có chút sợ hãi nào.

Ngược lại, còn có một tia hưng phấn lạnh lẽo.

Chu Triết, cuối cùng mày cũng chịu lật bàn rồi.

Vậy thì đừng trách tao… đốt luôn cả cái bàn đó.

Tôi lấy điện thoại ra, bấm số của Vương Tú Lan.

Chuông đổ rất lâu, bà ta mới bắt máy.

“Tâm Tâm?”

Giọng bà ta mệt mỏi, đầy lo âu.

Mấy ngày nay, bà ta chắc chắn cũng không yên thân.

“Mẹ.”

Giọng tôi bình thản đến kỳ lạ.

“Con gặp anh ta rồi.”

Đầu dây bên kia, vang lên tiếng ly rơi vỡ.

“Con… con gặp ai?”

Giọng bà ta run lên, không giấu nổi hoảng sợ.

“Chu Triết.”

Tôi khẽ đọc cái tên đó.

“Con gặp Chu Triết rồi.”

“Anh ta vẫn còn sống.”

“Ở Tam Á.”

“Anh ta sống cùng một người phụ nữ khác, và một đứa trẻ.”

“Họ trông… rất hạnh phúc.”

Tôi kể lại tất cả những gì mình thấy trong mấy ngày qua, bằng giọng bình thản đến đáng sợ.

Mỗi chữ tôi nói ra, đều như một cú búa nặng nề giáng xuống tim Vương Tú Lan.

Đầu dây bên kia, im lặng như chết.

Tôi thậm chí còn nghe thấy tiếng bà ta thở dốc, nặng nề, hỗn loạn.

Rất lâu sau, bà ta mới tìm lại được giọng nói.

“Tâm Tâm… có phải con… con nhớ nó quá nên sinh ra ảo giác không?”

Bà ta vẫn còn muốn chối.

Vẫn muốn biến tôi thành kẻ điên.

Tôi cười khẽ.

“Mẹ.”

“Số vàng mẹ giấu trong hốc giường ở quê… còn đó không?”

Đầu dây bên kia—hơi thở đột ngột ngừng lại.

Tôi nghe thấy rồi.

Tôi nghe thấy tiếng thế giới của bà ta sụp đổ.

“Mẹ không cần đến Tam Á tìm con đâu.”

“Tôi sẽ về.”

“Về tìm cả nhà các người… tính cho rõ ràng từng món nợ.”

“Nhớ nói với Chu Triết.”

“Rửa sạch cổ đi. Đợi tôi.”

Tôi cúp máy.

Tôi biết, Vương Tú Lan sẽ chuyển nguyên văn từng chữ cho Chu Triết.

Và những lời này—

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

Sẽ là cọng rơm cuối cùng đè gãy lưng con lạc đà.

14.

Cúp máy xong, tôi không ở lại căn hộ nữa.

Nơi này đã không còn an toàn.

Những con chó của Chu Triết… đã bắt đầu đánh hơi quanh khu này.

Tôi không thể để chúng tìm ra hang ổ của mình.

Tôi thu dọn toàn bộ đồ đạc.

Ống nhòm, máy tính, và tất cả “trang bị” của tôi.

Tôi không đi lối chính.

Tôi rời đi bằng cầu thang thoát hiểm của tòa nhà, lặng lẽ như một cái bóng.

Giống hệt như lúc tôi đến.

Tôi đổi sang một khách sạn khác.

Một khách sạn bình dân ở trung tâm thành phố.

Nơi người qua lại tấp nập, dễ ẩn mình hơn.

Vừa nhận phòng xong, tôi nhận được email của Lưỡi Dao.

“Cô bị theo dõi rồi.”

“Một nhóm địa phương, do ‘anh Hắc’ cầm đầu.”

“Chúng đang rà soát toàn bộ khách sạn và căn hộ ngắn hạn quanh khu biệt thự số 9.”

“Thủ đoạn rất bẩn. Cẩn thận.”

Tôi trả lời ngay.

“Tôi biết.”

“Giúp tôi tra xem Chu Triết liên lạc với anh Hắc bằng cách nào.”

“Tôi cần toàn bộ lịch sử cuộc gọi và chuyển khoản giữa bọn họ.”

Lưỡi Dao hồi âm rất nhanh.

“Được.”

“Nhưng cô nên rời Tam Á. Ở đây, cô đang rất nguy hiểm.”

Tôi nhìn email, bật cười.

Nguy hiểm sao?

Tôi đã bò ra từ địa ngục.

Chưa từng nghĩ đến chuyện sống sót quay về.

Tôi trả lời anh ta:

“Không cần.”

“Giúp tôi dựng một sân khấu.”

“Tôi muốn diễn một vở kịch lớn.”

Hai ngày tiếp theo, tôi không ra ngoài.

Tôi nhốt mình trong phòng khách sạn.

Tôi cần suy nghĩ.

Suy nghĩ bước đi cuối cùng… phải như thế nào.

Đưa họ vào tù?

Quá rẻ cho họ.

Làm họ thân bại danh liệt?

Vẫn chưa đủ.

Tôi muốn — khi họ đang ở đỉnh cao, khi tưởng mình sắp chạm đến thành công, thì bị kéo thẳng từ mây xuống đất.

Ngã nát tan.

Tôi muốn họ nếm lại tất cả những gì tôi từng trải qua ở kiếp trước.

Tuyệt vọng.

Phản bội.

Và cái chết.

Ngày thứ ba.

Email của Lưỡi Dao đến.

Bên trong là toàn bộ lịch sử liên lạc giữa Chu Triết và anh Hắc.

Kèm theo đó — một chứng từ chuyển khoản 500.000 tệ.

Bốn chữ hiện rõ ràng:

“Thuê người giết.”

Tôi nhìn dòng chữ đó, ánh mắt không gợn sóng.

Tôi đã đoán trước rồi.

Ở cuối mail, Lưỡi Dao để lại thêm một câu:

“Sân khấu đã dựng xong.”

“Vịnh Tam Á. Du thuyền ‘Giấc Mơ Đại Dương’.”

Tôi khẽ cong môi.

Vở kịch cuối cùng…

đến lúc mở màn rồi.

“Sau hai ngày nữa, sẽ có một buổi tiệc từ thiện ngoài công hải.”

“Giới danh lưu Tam Á gần như đều sẽ có mặt.”

“Tôi đã kiếm được cho cô một tấm thiệp mời.”

“Ra tới công hải thì không có sóng, không có cảnh sát.”

“Là nơi rất thích hợp để thanh toán ân oán.”

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận