Sáng sớm hôm sau, tôi đến văn phòng của luật sư Trương Nghiên. Tôi kể lại toàn bộ sự việc, bao gồm cả những lời nói dối của Chu Văn Bác và bản hợp đồng mua nhà ở nước ngoài kia.
Trương Nghiên rất chuyên nghiệp, vừa nghe vừa nhanh chóng ghi chép. Nghe xong, cô ấy ngước nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng:
“Cô Hứa, cô rất bình tĩnh, điều này rất tốt. Bằng chứng có lợi nhất hiện nay là bản sao điện tử của hợp đồng mua nhà, đây là bằng chứng sơ bộ về việc anh ta tẩu tán tài sản trong hôn nhân. Việc cấp bách nhất bây giờ là bảo vệ tài sản chung lớn nhất của hai vợ chồng.”
Cô ấy đang nhắc đến căn nhà chúng tôi đang ở. Nó nằm ở trung tâm thành phố, rộng 180 mét vuông, mua năm năm trước với giá hơn 3 triệu tệ, giờ giá thị trường ít nhất là 6,8 triệu tệ.
Trên sổ đỏ đứng tên cả tôi và Chu Văn Bác.
“Tôi đề nghị lập tức treo biển bán căn nhà này.”
Giọng Trương Nghiên không chút do dự. “Chúng ta phải biến căn nhà thành tiền mặt trước khi anh ta kịp phản ứng. Chỉ khi tiền nằm trong tay cô mới là an toàn nhất.”
Tôi gật đầu: “Tôi hiểu. Chuyện này xin ủy quyền toàn bộ cho luật sư Trương.”
Rời khỏi văn phòng luật sư, tôi đến thẳng công ty môi giới bất động sản lớn nhất.
Tôi đưa ra ba yêu cầu: Một là giá có thể thấp hơn thị trường một chút nhưng phải giao dịch nhanh.
Hai là người mua phải trả thẳng hoặc làm thủ tục vay vốn cực nhanh.
Ba là mọi việc trong quá trình giao dịch sẽ do luật sư của tôi toàn quyền xử lý.
Thấy tôi quyết đoán như vậy, mắt anh quản lý sáng rực lên. Anh ta hứa trong vòng một tuần sẽ tìm được người mua phù hợp.
Giải quyết xong, tôi cảm thấy tảng đá lớn trong lòng đã được hạ xuống. Tôi không về nhà mà thuê một khách sạn ở tạm. Cái nơi gọi là “nhà” kia, tôi không muốn ở lại thêm một giây nào nữa.
Chiều hôm đó, em chồng Chu Lợi gọi điện đến, giọng điệu đầy tức tối:
“Hứa Tĩnh! Chị có ý gì hả? Mẹ tôi gọi điện mà chị dám ngắt máy? Chị nghĩ anh tôi đi rồi là không ai trị được chị nữa phải không?”
Tôi nghe mà thấy nực cười: “Trị? Chu Lợi, cô và mẹ cô đều tưởng mình là hoàng thái hậu đấy à?”
Đầu dây bên kia im bặt. Có lẽ cô ấy chưa bao giờ nghĩ một người vốn nhu mì như tôi lại dám nói giọng đó.
“Chị… chị điên rồi à? Sao chị dám nói với tôi như thế!”
“Tôi không rảnh nói nhảm với cô.” Tôi đáp. “Có chuyện thì nói, không tôi cúp máy.”
“Chị…” Chu Lợi tức đến run giọng. “Mẹ bảo chị về nhà ngay! Nấu cơm cho bà! Bà đói rồi!”
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen“Đói?” Tôi cười lạnh. “Đói thì gọi ship, ra tiệm hoặc tự mà nấu. Một người chân tay lành lặn chắc không đến mức để mình chết đói đâu nhỉ?”
“Hứa Tĩnh! Chị đừng quên chị là con dâu nhà họ Chu! Hầu hạ mẹ chồng là thiên kinh địa nghĩa!”
“Sắp không phải rồi.” Tôi thản nhiên nói.
“Cái gì?”
“Tôi nói là tôi sắp không còn là con dâu nhà họ Chu nữa. Cho nên chuyện hầu hạ mẹ cô, sau này đừng tìm tôi.”
Nói xong, tôi cúp máy và chặn luôn số của cả hai mẹ con bà ấy. Ngả lưng xuống giường khách sạn, cảm giác trở mặt với đám người cực phẩm này hóa ra lại sảng khoái đến vậy.
Hôm sau, bên môi giới gọi điện báo tin mừng: Có người mua muốn trả thẳng 6,8 triệu tệ và muốn ký hợp đồng ngay trong ngày. Tôi đồng ý và hẹn gặp tại văn phòng luật sư.
Giữa lúc đó, một số máy lạ gọi đến. Là bà mẹ chồng Triệu Tú Phương gào thét: “Hứa Tĩnh! Đồ con khốn! Cô dám chặn số tôi! Tôi bảo cô biết, hôm nay cô phải bò về đây, nếu không tôi cho cô biết mặt!”
Tôi để điện thoại ra xa một chút, đợi bà hét xong mới bình thản nói: “Bà Triệu, tôi nghĩ bà nhầm rồi. Thứ nhất, tôi không phải người làm của bà. Thứ hai, tôi không có ở nhà và sẽ không bao giờ quay lại. Thứ ba, nếu bà còn quấy rối, tôi sẽ báo cảnh sát.”
Bà ấy sững sờ vài giây rồi run rẩy hỏi: “Cô… cô chuyển ra ngoài rồi? Thế đồ đạc của tôi thì sao? Ai chăm sóc tôi?”
“Đồ của bà bà tự lo. Còn bà, con trai yêu quý của bà trước khi bay đi ‘xây tổ ấm’ với tình nhân chắc cũng để lại đủ tiền dưỡng già cho bà rồi đấy.”
Câu nói như quả bom nổ tung. Bà ấy hoảng loạn phủ nhận việc con trai có tình nhân.
Tôi không muốn dây dưa thêm nên cúp máy. Đúng lúc đó, tiếng đập cửa dồn dập vang lên. Qua mắt mèo, tôi thấy hai mẹ con họ đang đứng ngoài cửa phòng khách sạn với khuôn mặt hung tợn.
04.
Tôi lạnh lùng nhìn hai khuôn mặt biến dạng vì giận dữ qua mắt mèo. Bà Triệu Tú Phương đập cửa rầm rầm: “Hứa Tĩnh! Mở cửa! Đồ tiện nhân, có gan chặn số sao không có gan mở cửa!”
Chu Lợi đứng bên cạnh đế thêm: “Chị quá đáng vừa thôi! Mẹ già thế này rồi, chị mà làm bà tăng xông có mệnh hệ gì xem anh tôi về trị chị thế nào!”
Tôi mặc kệ, thong thả rót một ly nước đá. Cách âm khách sạn rất tốt, tiếng hét của họ nghe như tiếng ruồi vo ve.
Đây là lần đầu tiên họ nhận ra đã mất đi quyền kiểm soát đối với tôi. Suốt năm năm, tôi luôn thuận tùng, và chính sự nhẫn nhịn của tôi đã nuôi dưỡng sự kiêu ngạo của họ.
Nhưng khi tim đã chết, người ta không còn biết đau, cũng chẳng còn biết sợ.
Tiếng ồn ào bắt đầu khiến các khách khác chú ý. Tôi nhấc máy gọi lễ tân báo có người lạ gây rối và phá hoại trật tự. Chỉ hai phút sau, bảo vệ và quản lý sảnh xuất hiện.
Bà mẹ chồng định giở bài cũ, ngồi bệt xuống đất ăn vạ: “Ôi trời đất ơi, con dâu bất hiếu nhốt mẹ chồng ngoài cửa…” Nhưng mặt sàn đá hoa cương quá lạnh và cứng, bà ấy chỉ dám nhấp nhổm rồi lại đứng lên.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.