Đợi tôi chuẩn bị xong xuôi, chuẩn bị ra cửa thì thấy con gái vẫn đứng bên cạnh, mặc nguyên bộ đồ ngủ.
“Mẹ, con đã mua vé máy bay cho mẹ rồi.”
“Ngày mai con còn phải đi làm, mẹ đi một mình nhé.”
Ngực tôi như có lửa đốt, muốn mắng nó một trận tơi bời.
Nhưng thời gian gấp gáp, tôi chỉ đành vội vàng lao ra sân bay.
Suốt đêm không ngủ, đến rạng sáng tôi mới tới được bệnh viện.
Chồng tôi vẫn còn hôn mê.
Bác sĩ nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm trọng.
“Bệnh nhân bị ngã từ độ cao, gãy nhiều xương. Nguy hiểm nhất là một chiếc xương sườn đâm vào phổi, tình trạng rất nghiêm trọng.”
“Phẫu thuật cần 200 ngàn, phải nhanh chóng chuẩn bị tiền.”
Tôi móc sổ tiết kiệm ra, hai vợ chồng tôi chắt bóp bao năm, cũng chỉ có 50 ngàn.
Tay run rẩy, tôi gọi điện cho con gái.
“200 ngàn? Con lấy đâu ra? Con vừa tổ chức sinh nhật cho ba chồng xong.”
“Chỗ làm của con và Hứa Minh mấy tháng rồi chưa phát lương, tiền đâu mà đưa?”
“Con đang bận đi làm, không nói nữa.”
Chưa kịp lên tiếng, Giang Mai đã cúp máy.
Tôi nén nỗi đau trong lòng, gọi sang cho con rể.
Nhưng gọi bao nhiêu cuộc, không ai nghe máy.
Tôi tuyệt vọng, hoàn toàn thất vọng về hai đứa.
Không còn cách nào khác, tôi lật quyển sổ điện thoại cũ kỹ, lần lượt gọi cho từng người họ hàng ở quê.
“Anh Ba, anh Giang nhà em gặp tai nạn ở công trường, cần 200 ngàn phẫu thuật, anh giúp em chút được không?”
“Chị Tư ơi, chị cho em mượn ít tiền được không, anh Giang…”
“Chú Năm, giờ anh Giang còn hôn mê, không phẫu thuật là không qua nổi, chú có thể…”
Tôi gọi hết người này đến người khác.
Tới khi trời tối hẳn, giọng tôi đã khản đặc mới ngừng lại.
Tôi bắt đầu tính từng khoản tiền mà người thân chuyển giúp.
Tám trăm, ba nghìn, năm nghìn, mười nghìn…
Không đủ!
Tổng cộng chỉ được có một trăm nghìn!
Cộng thêm tiền tiết kiệm của tôi cũng mới được mười lăm vạn.
Vẫn còn thiếu năm vạn nữa.
Tôi lật tung cả danh bạ điện thoại, ai có thể vay được đều đã vay rồi.
Bác sĩ lại lần nữa thúc giục đóng viện phí.
Trong lòng tôi chỉ còn lại sự tuyệt vọng.
Khóe mắt tôi chợt liếc thấy một dãy số ở trang cuối cùng của cuốn sổ điện thoại.
Ôm tia hy vọng cuối cùng, tôi bấm gọi.
“Bà thông gia, ông nhà tôi gặp tai nạn ở công trường, đang hôn mê bất tỉnh, bà có thể cho tôi mượn ít tiền để làm phẫu thuật được không?”
“Bà yên tâm, sau này tôi nhất định sẽ trả.”
Lòng tôi thấp thỏm không yên, một lúc lâu sau đầu dây bên kia vang lên giọng nói lạnh nhạt.
“Chờ chút, để tôi hỏi Giang Mai đã.”
Một phút sau, điện thoại của Giang Mai gọi tới, vừa mở miệng đã mắng xối xả.
“Mẹ bị lẫn rồi à? Sao mẹ lại có mặt mũi đi hỏi vay tiền mẹ chồng con?”
“Mẹ có biết mẹ làm con mất mặt đến mức nào không?”
Cổ họng tôi như bị nhét đầy bông, nghẹn cứng lại.
“Giang Mai, mạng sống của ba con chẳng lẽ còn không bằng thể diện của con sao?”
“Ba con sắp chết rồi, con có biết không?”
Giọng tôi run rẩy.
“Thì sao? Là do con hại à? Là lỗi của con chắc?”
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen“Sinh lão bệnh tử chẳng phải là số mệnh mỗi người sao? Mẹ dựa vào đâu mà trách con?!”
“Đủ rồi! Con biết ngay ba mẹ chẳng có bản lĩnh gì!”
“Sống từng này năm, đến người cho vay nổi hai mươi vạn cũng không có!”
“Con chuyển cho mẹ hai vạn, đừng đi làm phiền ba mẹ chồng con nữa!”
Mười bảy vạn, vẫn còn thiếu ba vạn.
Bác sĩ đã ra thông báo nguy kịch đến mười hai lần.
“Chỉ số sinh tồn của bệnh nhân đang giảm, nếu không phẫu thuật ngay thì e là không qua nổi đêm nay…”
Nghe xong, tôi hoa mắt chóng mặt, suýt nữa ngất xỉu.
Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên.
Là trưởng thôn.
“Đồng Phân à, tin tốt đây! Nhà nước xây đường sắt cao tốc, thu hồi đất ở của nhà cô, tiền đền bù tới ba triệu tệ đó…”
Tôi sững sờ đứng chết lặng tại chỗ.
“Thật… thật sao?”
“Tất nhiên rồi! Khi nào cô và Giang Dân về ký giấy?”
Nước mắt tôi lập tức rơi lã chã.
Ba ngàn, cả đời hai vợ chồng tôi cũng chưa từng kiếm được nhiều như vậy.
Nhưng lúc này, tôi chỉ cần ba vạn.
Ba vạn, để cứu mạng chồng tôi.
“Trưởng thôn, anh có thể cho tôi mượn ba vạn được không…”
Sau khi nghe xong mọi chuyện, trưởng thôn không nói hai lời, lập tức chuyển cho tôi năm vạn.
Tôi cầm tiền chạy thẳng đi đóng viện phí.
Chồng tôi được đẩy vào phòng phẫu thuật.
Ca mổ kéo dài tròn hai mươi bốn tiếng, đến khi nghe bác sĩ nói phẫu thuật thành công, tôi cuối cùng cũng không kìm được mà òa khóc.
May quá, mạng sống của ông ấy đã được giữ lại.
Ngày hôm sau, chồng tôi tỉnh lại, thấy bên giường bệnh chỉ có mình tôi, ông đã hiểu tất cả.
“Tiền phẫu thuật ở đâu ra?”
“Vay họ hàng.”
“Con gái cho bao nhiêu?”
“Hai vạn.”
Vành mắt chồng tôi hơi đỏ lên.
Tôi tiếp tục nói.
“Ba năm ông đi làm thuê, mỗi tháng một vạn, toàn bộ đều đưa cho nó.”
“Ba năm, ba mươi sáu vạn. Nó có thể rút thẳng mười lăm vạn để làm tiệc cho ba chồng, nhưng đến khi ông phẫu thuật, nó chỉ chịu đưa hai vạn.”
“Thậm chí, đến cả vé máy bay hai nghìn tệ nó cũng thấy đắt.”
Nghe vậy, chồng tôi khép mắt lại.
Đứa con gái này, từ nhỏ ông coi như bảo bối, còn thương nó hơn cả tôi.
Giờ nó thành ra như vậy, có lẽ ông còn khó chấp nhận hơn tôi.
“Trong mắt nó, chúng ta đã trở thành gánh nặng rồi.”
Tôi lẩm bẩm.
Một lúc sau, chồng tôi mở mắt ra.
“Tôi nghe nói đất ở bị thu hồi rồi. Khi ba trăm vạn tiền đền bù về tài khoản, hai vợ chồng mình mỗi người mua một gói bảo hiểm.”
“Số còn lại mình tiêu xài tiết kiệm, chắc cũng đủ dùng đến ngày cuối đời.”
“Đứa con gái này, coi như mình chưa từng sinh ra.”
Tôi biết, từ giây phút này, chồng tôi đã hoàn toàn lựa chọn từ bỏ con gái.
“Ba, mẹ!”
Ngoài cửa phòng bệnh, là bóng dáng gia đình ba người của con gái.
Nhìn thấy họ, chúng tôi không hề có chút nhiệt tình nào.
Con rể dắt đứa trẻ đi tới trước mặt chúng tôi.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.