Mặt bà ta đỏ bừng.
“Đó cũng là tiền nó kiếm! Nó muốn cho ai thì cho!”
“Đúng, là tiền anh ta kiếm.” Tôi gật đầu. “Nhưng một đồng cũng không dùng cho gia đình. Ngược lại còn rút 850.000 tệ từ tài khoản chung. Xin hỏi — đó gọi là nuôi gia đình sao?”
Bà ta nghẹn họng.
Chiếc búa lại vang lên.
“Đề nghị hai bên giữ bình tĩnh.”
Tôi trở về chỗ ngồi.
“Thưa thẩm phán, tôi đã trình bày xong toàn bộ chứng cứ. Tôi yêu cầu phán quyết ly hôn, quyền nuôi con thuộc về tôi. Nguyên đơn phải trả 3.000 tệ tiền cấp dưỡng mỗi tháng. Ngoài ra, anh ta phải hoàn trả 850.000 tệ đã chuyển khỏi tài khoản chung, và căn nhà thuộc quyền sở hữu của tôi.”
Luật sư phía Trần Phong đứng lên.
“Thưa thẩm phán, chúng tôi đề nghị tạm hoãn để chuẩn bị phần biện hộ.”
“Chấp thuận.” Thẩm phán nói. “Thời gian mở lại phiên tòa sẽ được thông báo sau.”
Bước ra khỏi tòa, luật sư vỗ nhẹ vai tôi.
“Làm rất tốt.”
“Vẫn chưa thắng.”
“Sẽ thắng thôi.” Anh ấy mỉm cười. “Anh ta hết bài rồi.”
Tôi khẽ gật đầu.
Nhưng trong lòng hiểu rõ — vẫn chưa đủ.
Bởi Trần Phong… không phải kiểu người dễ dàng chịu thua.
Và đúng như dự đoán.
Tối hôm đó, luật sư của anh ta gửi cho tôi một bản thỏa thuận hòa giải.
“Cô Lâm, phía chúng tôi mong muốn giải quyết ngoài tòa với các điều kiện sau: Hai bên đồng ý ly hôn, quyền nuôi con thuộc về nguyên đơn, bị đơn trả 5.000 tệ tiền cấp dưỡng mỗi tháng. Về tài sản, căn nhà thuộc về nguyên đơn, nguyên đơn sẽ bồi thường cho bị đơn 400.000 tệ.”
Tôi đọc xong.
Chỉ trả lời hai chữ.
“Mơ đi.”
6.
Hòa giải thất bại, Trần Phong bắt đầu giở trò.
Anh ta gọi điện cho giáo viên của Lạc Lạc, tố tôi ngược đãi con.
Không lâu sau, cô giáo gọi thẳng cho tôi.
“Chị Lâm, anh Trần nói chị thường xuyên đánh Lạc Lạc, có đúng không?”
“Không hề.”
“Nhưng anh ấy nói trên người thằng bé có vết thương.”
“Đó là do thằng bé bị ngã.” Tôi bình tĩnh đáp. “Cô có thể hỏi trực tiếp Lạc Lạc.”
Đầu dây bên kia im lặng.
Ngày hôm sau, cô giáo lại gọi.
“Chị Lâm, tôi đã hỏi rồi. Lạc Lạc nói là tự ngã.”
“Cảm ơn cô.”
“Nhưng mà…” Cô giáo chần chừ. “Anh Trần còn nói chị không cho anh ấy gặp con.”
Tôi bật cười.
“Cô ơi, chúng tôi còn chưa ly hôn. Anh ta muốn gặp con lúc nào cũng được.”
“Vậy sao anh ấy nói không gặp được?”
“Vì anh ta chưa từng tới.” Tôi nói rõ ràng từng chữ. “Suốt một tháng qua, anh ta không một lần đến thăm Lạc Lạc.”
Cô giáo không nói gì thêm.
Tối đó, tôi kể chuyện trước giờ ngủ cho con.
“Mẹ ơi…” Lạc Lạc bỗng hỏi khẽ, “Có phải bố không cần con nữa không?”
Tôi khựng lại.
“Sao con lại nghĩ vậy?”
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen
“Vì bố lâu lắm rồi không tới gặp con…” Mắt thằng bé đỏ hoe. “Có phải tại con không ngoan?”
Tôi ôm chặt con vào lòng.
“Không phải. Là vì bố bận thôi.”
“Vậy khi nào bố tới?”
“Rất nhanh thôi.” Tôi vuốt tóc con. “Đợi bố xong việc là sẽ tới.”
Lạc Lạc gật đầu, nhắm mắt ngủ.
Tôi vẫn ngồi bên giường, nhìn gương mặt non nớt ấy.
Một đứa trẻ năm tuổi — làm sao hiểu được thế giới của người lớn rối ren đến mức nào.
Con chỉ biết… bố đã rất lâu không xuất hiện.
Đêm đó, tôi nhắn WeChat cho Trần Phong.
“Anh đã một tháng không tới thăm Lạc Lạc.”
Rất lâu sau anh ta mới trả lời.
“Tôi bận.”
“Bận gì?”
“Bận chuẩn bị ra tòa.”
“Chuẩn bị ra tòa thì không thể dành chút thời gian gặp con sao?”
Không còn hồi âm.
Tôi nhắn thêm:
“Nếu anh thật sự quan tâm Lạc Lạc, thì tới gặp thằng bé đi. Ngày nào con cũng hỏi anh.”
Vẫn im lặng.
Tôi đặt điện thoại xuống.
Ngày hôm sau, một người bạn của Trần Phong gọi cho tôi.
“Lâm Vũ, nghe nói hai người sắp ly hôn?”
“Ừ.”
“Vì sao vậy?” Người đó thở dài. “Trần Phong vốn là người tốt mà, hai người không thể sống tiếp sao?”
“Anh ta ngoại tình.”
“Ngoại tình?” Người kia sững lại. “Không thể nào… Trần Phong đâu phải kiểu người như vậy.”
“Anh ta ở bên Trương Đình ba năm, còn khiến cô ta mang thai.”
“…Thế thì quá đáng thật.” Người kia im lặng một lúc rồi nói tiếp, “Nhưng mà Lâm Vũ à, đàn ông ai chẳng thế. Cô nhịn một chút đi.”
“Tại sao tôi phải nhịn?”
“Vì con chứ sao.” Người đó khuyên nhủ. “Đứa trẻ không thể thiếu bố.”
“Con tôi có bố.”
“Tôi nói là một gia đình trọn vẹn.” Người kia cố thuyết phục. “Cô xem, Trần Phong cũng biết sai rồi, đã chia tay người phụ nữ kia. Cô cho cậu ấy một cơ hội đi.”
“Anh ta kiện tôi, muốn cướp con.” Tôi lạnh giọng. “Đó gọi là biết sai?”
“Chuyện đó…” Người kia lúng túng. “Chắc lúc đó cậu ấy tức quá nên hồ đồ thôi.”
“Tức vì cái gì?”
“Vì cô đòi ly hôn.” Người kia nói. “Lâm Vũ, cô cũng có phần sai. Gia đình đang yên ổn, sao cứ phải ly cho bằng được?”
Tôi bật cười.
“Vậy tôi đòi ly hôn là sai?”
“Không phải sai, chỉ là… quá bốc đồng.” Người kia cố tìm từ. “Hôn nhân nào mà chẳng có cãi vã? Cô phải học cách nhẫn nhịn.”
“Nhịn cái gì?”
“Nhịn những khuyết điểm của cậu ấy. Trên đời làm gì có người đàn ông hoàn hảo.”
“Tính ngoại tình… cũng gọi là khuyết điểm?”
“Cái đó…” Người kia không biết nói gì nữa. “Cũng… coi như vậy đi.”
Tôi cúp máy.
Vài ngày sau đó, điện thoại tôi liên tục đổ chuông.
CHƯƠNG 6 : https://yeutruyen.me/don-tim-nguoi-than/chuong-6/
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.