Sau khi trừ đi phần còn lại của khoản vay ngân hàng, án phí, phí thi hành án và phí đấu giá, số tiền còn lại vừa đủ để hoàn trả tôi đúng 1,2 triệu tệ ban đầu.
Thậm chí, còn dư ra được mấy chục ngàn tệ tiền lãi.
Khi số tiền quen thuộc ấy quay trở lại tài khoản ngân hàng của tôi – không thiếu một xu – tôi không cảm thấy hả hê, cũng chẳng thấy sung sướng đến phát khóc như mình từng tưởng. Chỉ có một cảm giác: bình thản.
Bình thản như thể một viên đá lớn đã được đặt lại đúng chỗ của nó. Một món đồ thất lạc được trả về người sở hữu chính đáng.
Bởi lẽ, ngay từ đầu… nó vốn dĩ chẳng thuộc về họ.
Màn kịch dài lê thê rốt cuộc cũng hạ màn.
Trương Vi, kẻ tính toán cả một cuộc hôn nhân để đổi lấy tài sản, cuối cùng chẳng vơ vét được gì. Không những tay trắng rời đi, cô ta còn bị buộc gánh một nửa món nợ: 600.000 tệ.
Tài khoản của cô ta bị phong tỏa, mọi tài sản cá nhân đều bị niêm phong. Ngay cả lương cũng bị cưỡng chế khấu trừ, mỗi tháng chỉ được giữ lại mức sinh hoạt cơ bản tối thiểu. Danh tiếng tại công ty thì xuống đáy vì tai tiếng nợ nần và bị kiện ra tòa.
Còn cuộc hôn nhân với Lý Ấn? Kết thúc nhanh gọn, không dây dưa.
Về phần Lý Ấn, cậu ta mất nhà, mất vợ, mất luôn chỗ dựa vững chắc nhất – chính là tôi – người mẹ từng sẵn sàng bán nhà để đổi lấy sự ổn định cho cậu ta.
Gánh nặng nợ nần còn nguyên vẹn, chỉ có nơi ở là thay đổi – từ căn hộ ba phòng sáng sủa rộng rãi, xuống một căn phòng trọ chưa đầy 15m2 ở khu ổ chuột ẩm thấp.
Một hôm, tôi bất ngờ nhận được điện thoại từ cậu ta.
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Sau đó, chỉ có một câu, khàn đặc và rất nhỏ:
“Mẹ… con xin lỗi.”
Rồi tắt máy.
Tôi lặng lẽ nhìn màn hình tối đen, nắm chặt điện thoại trong tay. Không nói gì.
Sau đó, tôi cúi xuống, nhìn lại số dư trong tài khoản ngân hàng.
1.200.000 tê.
Con số từng khiến tôi khốn đốn suốt mấy năm trời, từng là khởi đầu cho tất cả những tổn thương, khinh miệt và giày vò.
Giờ đây – nó đã quay về bên tôi, sạch sẽ, gọn gàng.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Cuộc đời tôi, cuối cùng cũng có thể bắt đầu lại – từ chính mình.
Có lẽ, Lý Ấn thực sự đã thay đổi.
Cậu ta xin nghỉ công việc văn phòng đang bên bờ vực vì vết đen tín dụng, chuyển sang làm công nhân phân loại hàng cho một công ty logistics. Công việc vất vả, lương không cao, nhưng ổn định và đàng
hoàng.
Kể từ đó, cứ đến ngày 25 hằng tháng, tài khoản ngân hàng của tôi lại nhận được một khoản chuyển khoản cố định.
Số tiền không lớn – lúc đầu là 2.000 tệ, sau tăng dần lên 3.000.
Tôi biết, đó gần như là phần lớn lương tháng của cậu ta.
Cậu ta không còn gọi điện làm phiền, cũng chẳng nhắn tin xin tha thứ. Chỉ vào sinh nhật tôi, Ngày của Mẹ, hay dịp Tết, sẽ nhờ dịch vụ giao hàng trong thành phố mang đến một bó cẩm chướng tươi — không
đắt tiền nhưng được gói cẩn thận – hoặc một chiếc bánh kem nhỏ đặt trước cửa phòng trọ.
Cậu ta đặt xuống rồi đi ngay, chưa từng gõ cửa, chưa từng ở lại.
Có một lần trời mưa rất to, tôi vô tình liếc qua cửa sổ…
Tôi thấy một dáng người quen thuộc, ướt sũng trong bộ đồng phục xanh của công nhân, đang đứng dưới cơn mưa đối diện khu nhà.
Là Lý Ấn.
Cậu ta chỉ đứng yên như vậy, không che ô, không bước lại gần, lặng lẽ nhìn về phía cửa sổ có ánh đèn – nơi tôi đang sống – như muốn xác nhận rằng tôi vẫn ổn.
Cậu ta đứng thật lâu, cho đến khi tôi kéo rèm lại.
Hôm khác, Lâm Tĩnh đến thăm tôi, biết được những chuyện ấy thì có chút mềm lòng.
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen“Chị à… xem ra thằng Ấn nó cũng biết sai rồi, cũng đang cố gắng sửa chữa… Chị thấy vậy là được rồi chứ? Dẫu sao cũng là con trai ruột mà…
Tôi chỉ mỉm cười, rót thêm nước vào tách trà của em gái, dịu dàng nói:
“Chị không phải đang trừng phạt nó.”
“Chị chỉ đang dạy nó – bài học cuối cùng giữa hai mẹ con.
“Dạy một người đàn ông ngoài ba mươi phải học cách chịu trách nhiệm với những lựa chọn của mình. Dạy nó hiểu rằng, muốn làm người, phải đứng được bằng chính đôi chân của mình.
Lâm Tĩnh nghe xong thì chỉ biết lặng im, thở dài.
Tôi vẫn chưa bao giờ trả lời lại những món quà nhỏ hay lời xin lỗi im lặng kia. Nhưng tôi cũng không từ chối số tiền cậu ta chuyển mỗi tháng.
Tôi hiểu — đó không phải để mua lại sự tha thứ.
Mà là cách cậu ta chuộc lỗi, cũng là bước đầu để học làm một người đàn ông tử tế.
Sau khi lấy lại được 1,2 triệu tệ, tôi gom thêm tiền tiết kiệm bao năm, về miền biển phương Nam – nơi có nắng ấm quanh năm – mua đứt một căn hộ tầng trệt có sân nhỏ trồng cây.
Không quá rộng, nhưng ánh sáng đầy đủ, gió biển thổi vào dịu nhẹ mỗi chiều.
Tôi trồng hoa trước hiên, nuôi một con mèo lười, và mỗi buổi sáng đều có thể ngồi ngoài sân, uống trà, nghe chim hót.
Tôi, cuối cùng, cũng có thể sống cuộc đời của riêng mình – thật sự là của mình.
Căn nhà mới không quá lớn, nhưng tràn ngập ánh nắng.
Sân nhỏ trước hiên đủ để tôi trồng đầy những loại hoa mình thích:
hoa hồng, bách nhật, cúc tây…
Cũng đủ để buổi sáng ngồi nhâm nhi một tách trà, nghe gió biển thì thầm.
Sau khi hoàn tất mọi thủ tục, tôi chỉ gửi địa chỉ mới cho duy nhất một người
i — em gái tôi, Lâm Tĩnh.
Tôi nhắn cho em
“Chị muốn bắt đầu một cuộc sống mới.
Lần này, thật sự là sống cho chính mình.”
Hôm rời khỏi thành phố cũ, trời rất đẹp.
Nắng vàng, gió nhẹ, không khí trong veo.
Tôi không nói với Lý Ấn.
Tôi không để lại tin nhắn, cũng không để lại lời từ biệt.
Tôi biết, sẽ có một ngày, khi cậu ấy lại nhờ người giao đến một chiếc bánh kem, đứng trước cánh cửa phòng trọ cũ…
Chỉ để nhận ra – căn phòng đã trống.
Không có mẹ, không có hoa cẩm chướng, không có ánh đèn vàng nơi cửa sổ.
Đến
lúc
ấy, có lẽ cậu ấy sẽ hiểu ra điều mà tôi đã chờ cả đời để cậu ấy hiểu:
Cuộc đời của mẹ – và cuộc đời của con –
đã bước sang một trang mới.
Từ nay về sau, gió có thể nổi… nhưng mẹ đã biết cách tự chống ô.
-Hết-
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.