“Chị, hai trăm nghìn tiền của hồi môn của chị… không phải thật sự định đưa cho thằng đó chứ?”
Cuối cùng cậu ta cũng lộ ra mục đích.
“Em nói chị nghe này, tiền đó tuyệt đối không thể đưa!”
“Mẹ mình họ Từ, không phải họ Chu! Tiền nhà mình, dựa vào cái gì mà đem chữa bệnh cho người ngoài? Bố nó không có bản lĩnh thì là chuyện của bố nó!”
Nghe thì có vẻ cậu ta đang đứng cùng chiến tuyến với tôi.
Nhưng tôi biết rất rõ.
Cậu ta căn bản không quan tâm mẹ có bị lừa hay không.
Cậu ta chỉ quan tâm đến số tiền đó.
“Với lại chị à, nếu chị thật sự có tiền không biết tiêu vào đâu…”
“Thì nên nghĩ đến người nhà trước chứ.”
“Em với vợ dạo này đang tính đổi sang căn nhà rộng hơn, chị xem có thể…”
“Từ Bân!”
Tôi không nhịn nổi nữa, cắt ngang cậu ta.
“Trong đầu cậu ngoài tiền ra còn thứ gì khác không?”
“Mẹ bị người ta lừa, cậu không hề quan tâm, chỉ chăm chăm nhìn vào tiền của tôi?”
Bị tôi vạch trần, Từ Bân lập tức nổi nóng.
“Sao lại không quan tâm? Em chẳng phải sợ chị ngu ngốc đem tiền cho người ngoài sao?”
“Từ Tĩnh, tôi nói cho chị biết, hai trăm nghìn đó nếu chị dám đưa cho họ Chu, tôi sẽ không để yên đâu!”
Cậu ta buông lời đe dọa rồi cũng cúp máy.
Chỉ trong một đêm, tôi bị ba người liên tiếp dồn ép.
Một người cha dượng đầy toan tính.
Một người mẹ mù quáng không phân biệt đúng sai.
Và một người em trai coi tiền như mạng.
Tôi cảm thấy mình giống như một người lính đơn độc giữa chiến trường.
Bốn phía… toàn là kẻ địch.
6.
Ngày hôm sau, tôi quyết định chủ động ra tay.
Tôi không thể tiếp tục ngồi yên chờ họ ra chiêu nữa.
Đặc biệt là Chu Văn Bân. Ông ta chắc chắn sẽ lợi dụng lòng thương hại của mẹ tôi để liên tục gây áp lực lên tôi.
Tôi phải tìm được một thứ vũ khí có thể đánh gục ông ta hoàn toàn.
Nghĩ đi nghĩ lại, điểm đột phá… vẫn nằm ở Chu Khải.
Một người cha có thể vì con trai mà bất chấp tất cả.
Vậy còn người con trai đó thì sao?
Cậu ta thật sự không biết gì về “tấm lòng khổ tâm” của cha mình, hay cũng là một kẻ tích cực tham gia vào ván cờ này?
Tôi lại gọi cho người bạn làm trong bệnh viện, hỏi được thời gian và địa điểm Chu Khải đến lọc máu.
Buổi chiều, tôi xin nghỉ nửa ngày, bắt taxi đến Bệnh viện Trung tâm thành phố.
Khu nội trú, tòa B, trung tâm lọc máu.
Tôi không vội bước vào, mà đứng chờ ở một góc khuất cuối hành lang.
Khoảng ba giờ rưỡi, tôi nhìn thấy Chu Khải.
Cậu ta mặc bộ quần áo bệnh nhân, sắc mặt còn tái nhợt hơn hôm tôi gặp trong đám cưới. Cả người trông uể oải, thiếu sức sống.
Một cô gái trẻ khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi đang dìu cậu ta.
Cô ta trông khá thanh tú, nhưng giữa hai hàng lông mày luôn hiện rõ sự bực bội và lo lắng.
Điều quan trọng hơn là…
Cô ta đi giày bệt, chiếc váy rộng cũng không che nổi phần bụng hơi nhô lên.
Cô ta đang mang thai.
Tim tôi đập mạnh một cái.
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen
Một trực giác mơ hồ nói với tôi rằng chuyện này… có lẽ còn phức tạp hơn tôi tưởng.
Tôi lặng lẽ đi theo sau họ.
Họ không quay về phòng bệnh, mà đi xuống một khu vườn nhỏ dưới tòa nhà nội trú.
Hai người tìm một chiếc ghế dài rồi ngồi xuống.
Ngay lập tức, giọng cô gái vang lên, đầy oán trách, gần như sắp khóc.
“Chu Khải, rốt cuộc bố anh có làm được hay không vậy?”
“Anh nhìn cái bụng của em đi, ngày một lớn rồi. Cứ kéo dài thế này, đến khi sinh con ra còn chẳng có chỗ ở!”
“Còn bệnh của anh nữa, bác sĩ nói rồi, ghép thận càng sớm càng tốt. Tiền đâu? Bao giờ mới có tiền?”
Chu Khải bị cô ta làm phiền đến phát cáu, mệt mỏi đáp lại.
“Em gấp cái gì! Bố anh chẳng phải đã nói rồi sao? Con gái của bà già kia là một con mồi béo bở, có tiền lắm. Trong đám cưới rút hai trăm nghìn tệ mà mắt không chớp. Tiền sau đó chắc chắn cũng đang nghĩ cách xoay rồi!”
“Bà già?”
“Con mồi béo bở?”
Nấp cách đó không xa, tôi nghe thấy hai chữ ấy, tức đến run người, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
Trong mắt họ…
Tôi và mẹ tôi chính là như vậy.
Giọng người phụ nữ càng trở nên chói tai.
“Xoay? Xoay đến bao giờ?”
“Tôi nói cho anh biết, Chu Khải, tôi không đợi nổi nữa đâu!”
“Nếu anh còn không mang được tiền về làm phẫu thuật, không thể cho tôi và đứa bé một sự đảm bảo, tôi lập tức đi phá thai! Anh cũng đừng mong gặp lại tôi nữa!”
“Em dám!”
Chu Khải kích động định đứng dậy, nhưng lại yếu ớt ngồi phịch xuống.
“Em đừng ép anh… bố anh nói rồi, con gái kia tên Từ Tĩnh hiếu thảo lắm. Chỉ cần nắm chặt mẹ cô ta, cô ta chắc chắn sẽ đưa tiền. Em đợi thêm chút nữa…”
Tôi không nghe nổi nữa.
Thì ra… chuyện này không chỉ đơn giản là chữa bệnh.
Đây là một cái bẫy còn lớn hơn.
Họ không chỉ muốn tiền của tôi để Chu Khải ghép thận.
Họ còn muốn dùng tiền của tôi… để chuẩn bị tương lai cho đứa con chưa sinh của họ.
Còn hạnh phúc của mẹ tôi.
Tình cảm của mẹ tôi.
Từ đầu đến cuối… chỉ là một công cụ để họ đạt được mục đích.
Một cơn giận lạnh buốt từ lòng bàn chân dâng thẳng lên đỉnh đầu.
Nhưng tôi không bước ra vạch trần họ.
Như vậy… quá dễ dàng cho họ rồi.
Tôi quay người, lặng lẽ rời khỏi bệnh viện.
Trong tay tôi…
Đã nắm được một quân bài nặng nhất.
Cũng là… chí mạng nhất.
7.
Về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là đến ngân hàng.
Tôi báo mất tấm thẻ ngân hàng đã dùng trong đám cưới của mẹ.
Sau đó, chuyển toàn bộ hai trăm nghìn tệ trong đó sang một tài khoản tiết kiệm đứng tên con gái tôi, Dao Dao.
Khoản tiền này, ngay cả tôi cũng không thể tùy tiện động vào.
Chu Văn Bân và bọn họ… càng đừng mơ tới.
Làm xong mọi chuyện, tảng đá đè trong lòng tôi mới hạ xuống được một nửa.
Tiền đã giữ được.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.