Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 3

11:37 sáng – 08/01/2026

5 ngày.

Tôi có thể chờ.

Trong 5 ngày đó, tôi vẫn tỏ ra như không có gì xảy ra.

Tôi diễn vai người vợ hoàn hảo một cách thuần thục.

Cuối tuần, cả nhà cùng đi chơi vườn dâu.

Con gái vui vẻ cười đùa cả buổi, tôi chụp rất nhiều ảnh cho con.

Thậm chí… cho cả anh ta.

Trần Chí Viễn cũng rất vui, cả đoạn đường luôn miệng trò chuyện.

“Lâm Vãn, dạo này sao em không hỏi gì chuyện 5 triệu 2 nữa?”

“Anh nói lỗ rồi còn gì, hỏi cũng có lấy lại được đâu.”

“Anh cứ tưởng em không tin.

“Em tin anh mà

Anh bật cười, nắm lấy tay tôi.

“Vợ à, anh biết em là người hiểu anh nhất.”

Tôi cũng cười.

Chỉ là, trong nụ cười của tôi… có những điều anh không tài nào đọc được.

Tối Chủ Nhật, mẹ chồng lại đến ăn cơm.

Dạo này bà ghé thường xuyên hơn hẳn – lần nào cũng bóng gió dò hỏi tôi có “điều tra gì” hay không.

“Lâm Vãn, dạo này vợ chồng con vẫn ổn chứ?”

“Vẫn tốt ạ.”

“Vậy thì tốt, tốt lắm.”

Bà như nhẹ nhõm thở phào.

“Các con cứ yên ổn mà sống, đừng suy nghĩ những chuyện đâu đâu.”

“Ý mẹ là chuyện gì cơ ạ?” – tôi hỏi.

“À….. không có gì, mẹ chỉ tiện miệng nói vậy thôi.”

Tôi nhìn bà, ánh mắt không rời.

“Mẹ à, có phải mẹ có điều gì muốn nói với con không?”

Bà khựng lại trong một thoáng.

“Không có gì đâu con… Mẹ thì biết cái gì chứ?”

Nhưng tôi biết.

Bà đang che giấu điều gì đó.

Và… tôi sắp biết tất cả.

“Thật không mẹ?”

“Thật mà.”

Ánh mắt bà thoáng chệch hướng.

Tôi không hỏi thêm.

Nhưng tôi đã chắc chắn một điều – mẹ chồng biết.

Bà đang giúp Trần Chí Viễn che giấu.

Cái nhà này, rốt cuộc có bao nhiêu người đang lừa dối tôi?

Chiều thứ Tư, cuộc gọi từ trung tâm giám định đến.

“Chị Lâm, kết quả xét nghiệm của chị đã có rồi.”

Tim tôi như nghẹn lại nơi cổ họng.

“Là kết quả gì?”

“Sau khi đối chiếu mẫu DNA, mẫu một và mẫu hai có quan hệ huyết thống cha – con, xác suất 99.99%.

Tôi siết chặt điện thoại, toàn thân run lên.

99.99%.

Đứa trẻ đó – là con của Trần Chí Viễn.

Sinh tháng 10 năm 2017.

Hơn con gái tôi đúng 5 tháng tuổi.

Tức là lúc tôi đang mang thai, đứa con riêng của anh ta đã chào đời.

Khi đó chúng tôi chỉ mới cưới được hơn một năm.

Vậy mà anh ta đã có con với người khác.

Rồi quay lại… cùng tôi sinh thêm một đứa.

Vẫn cùng tôi sống tiếp,

vẫn nói những lời yêu thương như rót mật:

“Anh yêu em.”

“Anh sẽ đối xử tốt với em cả đời.

8 năm.

Anh ta che giấu suốt 8 năm.

Một căn hộ 5 triệu 2.

Một đứa con trai 7 tuổi.

Một người đàn bà tên là Chu Tuyết.

Đó chính là “dự án khởi nghiệp thất bại” của anh.

Tôi cúp máy, ngồi chết lặng trong xe.

Bầu trời ngoài kia nắng vàng rực rỡ.

Nhưng với tôi – như thể trời vừa sập xuống.

Không.

Tôi không được gục ngã.

Tôi còn con gái.

Tôi còn phải cho bản thân một lời giải thích xứng đáng.

Tôi lau nước mắt.

Khởi động xe.

Trước tiên, phải về nhà.

Chuẩn bị mọi thứ.

Rồi sau đó… tính sổ.

Tối hôm đó, tôi vẫn nấu cơm như thường.

Vẫn đón con, vẫn chờ anh ta về.

Khi về đến nhà, anh cầm theo một bó hoa.

“Vợ yêu, tháng sau là kỷ niệm ngày cưới của mình rồi, anh tặng em món quà sớm”

Tôi đón lấy.

“Cảm ơn.”

“Tháng sau anh xin nghỉ mấy hôm, mình đưa con đi Tam Á chơi nhé? Em từng nói thích biển mà.”

“Được.”

“Mừng quá!”

Anh cười rạng rỡ, cúi xuống hôn tôi:

“Lâm Vãn, mấy năm qua… em vất vả rồi.

Tôi nhìn anh.

Vất vả?

Anh có biết thế nào là vất vả không?

Tám năm nay, tôi tằn tiện từng đồng,

không dám mua nổi một cái váy quá 500 tệ.

Còn anh?

Bỏ ra 5 triệu 2, mua nhà cho người đàn bà khác.

Tôi mang thai, sinh con, vừa làm mẹ vừa đi làm, vừa chăm nhà vừa chăm chồng.

Một mình lo tất cả.

Còn anh?

Anh sống như thể có hai gia đình.

Vất vả?

Từ miệng anh thốt ra hai chữ đó – đúng là châm biếm.

Trần Chí Viễn, những gì anh nợ tôi… tôi sẽ từng thứ một, tính cho thật rõ.

Tôi mỉm cười:

“Chí Viễn, cả đời này của em… chỉ có một mình anh.”

Anh cảm động ôm chặt lấy tôi:

“Anh cũng vậy mà, Lâm Vãn… anh cũng chỉ có em.

Tôi vỗ nhẹ vào lưng anh.

Cũng

chỉ

có tôi?

Vậy còn Chu Tuyết thì sao? Còn đứa con trai bảy tuổi kia thì sao?

Cái gọi là cả đời′ trong miệng anh, e là đã chia đều cho hai người rồi.

Không sao.

Rất nhanh thôi, anh sẽ biết thế nào là trả giá.

4.

Ngày kỷ niệm kết hôn, tôi chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn.

Sườn kho tàu, cá chua ngọt, tôm xào bông cải, và món tủ của anh — bò hầm khoai tây.

Con gái đang ngồi trong phòng khách xem hoạt hình.

Đúng giờ tan ca, Trần Chí Viễn bước vào nhà, tay xách theo một chiếc hộp quà.

“Vợ ơi, kỷ niệm ngày cưới vui vẻ nha.

Anh mở hộp ra — bên trong là một sợi dây chuyền.

“Em có thích không?”

Tôi đón lấy, ngắm nhìn một chút.

“Bao nhiêu tiền?”

“Ba nghìn mấy thôi.” – anh cười.

Tôi cũng cười.

Ba nghìn mấy.

Một căn nhà 5 triệu 2.

Tiền chu cấp mỗi tháng cho “gia đình còn lại” là hai mươi ngàn.

Còn tôi?

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

Tám năm bên nhau – được một sợi dây chuyền ba nghìn tệ.

“Thích chứ, cảm ơn chồng.

Tôi cười, giọng êm ái.

“Lại đây, anh đeo cho.”

Anh đứng sau lưng, giúp tôi cài sợi dây chuyền.

Tôi nhìn gương, ánh mắt dán vào gương mặt anh phản chiếu trong đó.

Gương mặt này… tôi đã nhìn suốt 8 năm.

Từng thấy ấm áp.

Từng thấy tin tưởng.

Giờ chỉ còn buồn nôn.

“Chí Viễn, tôi xoay người lại, giọng dịu dàng,

“Hôm nay là ngày đặc biệt, em cũng có một món quà tặng anh.”

“Thật hả? Là gì vậy?”

Tôi bước đến bàn ăn, lấy ra một tập hồ sơ.

“Anh xem đi.”

Anh nhận lấy, mở ra.

Trang đầu tiên: sao kê ngân hàng.

Khoản chuyển khoản 5.200.000 tệ, được khoanh đỏ rõ ràng.

Sắc mặt anh chuyển ngay sang trắng bệch.

“Lâm Vãn… cái này là…

“Xem tiếp đi.”

Trang thứ hai: giấy tờ bất động sản.

Căn hộ ở Phỉ Thúy Loan, tòa 23, đơn nguyên 1, căn số 802.

Chủ sở hữu: Chu Tuyết.

Anh bắt đầu lắp bắp:

“Cái này… là sao vậy?”

“Còn nữa.”

Trang thứ ba: ảnh của Chu Tuyết.

Tôi in từ mạng xã hội của cô ta ra.

Anh

chết sững.

Không nói

nên lời.

“Lâm Vãn… anh có thể giải thích…

“Chưa xong đâu.

Trang thứ tư – là ảnh một bé trai.

Là tấm tôi chụp lén hôm ở sân chơi.

“Đây

là…

“Con trai của anh.” – tôi nhìn thẳng vào mắt anh –

“Con của anh và Chu Tuyết. Năm nay 7 tuổi, lớn hơn con gái chúng ta 5 tháng.”

Sắc mặt anh lập tức trắng bệch.

“Em… em biết chuyện này từ đâu?”

“Biết

từ đâu à?” – tôi cười, không còn chút cảm xúc nào trong giọng –

“5 triệu 2, là mật mã anh yêu em’ đúng không? Lãng mạn thật đấy, Trần Chí Viễn.”

Anh đứng chết lặng, tập hồ sơ rơi khỏi tay.

“Anh… anh có thể giải thích…

 

 

“Giải thích gì?

Giải thích vì sao sau một năm kết hôn, anh đã có con với người phụ nữ khác?

Giải thích vì sao anh dùng tiền của chúng ta để mua nhà cho cô ta?

Giải thích vì sao anh lừa tôi suốt 8 năm qua?”

“Lâm Văn… không như em nghĩ đâu…

“Không như tôi nghĩ?” – tôi cười lạnh – “Vậy theo anh là như thế nào?”

Anh im lặng.

Tôi đứng đợi.

“…Anh… lúc đó… Chu Tuyết là… là bạn đồng nghiệp giới thiệu.

Chúng anh… chỉ có một lần…

Anh không ngờ cô ta lại mang thai..”

“Chỉ một lần?” – tôi cười khẩy –

“Một lần mà sinh ra được một đứa trẻ 7 tuổi?

Một lần mà đáng giá 5 triệu 2 để mua nhà?

Một lần mà mỗi tháng cần 20 ngàn tệ chu cấp?”

“Ý anh là… ban đầu chỉ là một lần… sau này… cô ta nói đứa trẻ là của anh… anh cũng không biết phải làm sao…

“Không biết phải làm sao?”

Tôi nhìn anh chằm chằm, giọng dẫn từng chữ:

“Không biết từ chối?

Không biết nói thật với tôi?

Không biết là không được lấy tiền của vợ con để nuôi nhân tình và con riêng?

Trần Chí Viễn, anh không biết, hay là anh không muốn?”

Anh cúi đầu.

“Anh… anh sai rồi.”

“Sai rồi?” – tôi đứng dậy, giọng sắc như dao –

“Anh nghĩ một câu anh sai rồi là đủ để xóa sạch 8 năm dối trá sao?”

“Lâm Vãn, anh sẽ bù đắp cho em…

“Bù đắp?” – tôi lạnh lùng hỏi lại –

“Anh định bù đắp bằng gì?”

Tôi rút tờ giấy cuối cùng ra khỏi tập hồ sơ.

Lá bài chốt.

Lưỡi dao cuối cùng.

Đó là kết quả giám định ADN.

Tôi đập mạnh bản báo cáo xuống trước mặt anh ta.

“Nhìn cho kỹ đi – 99,99%, xác nhận quan hệ huyết thống cha – con.

Anh tưởng tôi chỉ nói miệng cho vui à?”

Anh ta nhìn chằm chằm vào tờ giấy, cả người run lẩy bẩy.

“Em… em đi làm xét nghiệm ADN thật sao?”

“Tôi là kế toán, tôi làm gì cũng phải có bằng chứng.

Anh ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe:

“Lâm Vãn… anh xin em… cho anh một cơ hội…

Anh sẽ cắt đứt hoàn toàn với cô ta, đứa con đó… anh có thể không nhận…

Chúng ta làm lại từ đầu được không…

“Làm lại từ đầu?” – tôi lắc đầu, giọng vẫn nhẹ nhưng lạnh như băng.

“Anh có đang nghe chính miệng mình nói gì không?

Đứa con ruột của anh, mà anh nói không cần là không cần?”

“Vậy… vậy em muốn sao?”

“Tôi muốn ly hôn.”

Anh ta chết sững.

“L… ly hôn?”

“Đúng. Ly hôn.

Tài sản chia theo luật.

Khoản 5 triệu 2 phải thu hồi.

Tiền bồi thường tổn thất tinh thần – tôi sẽ tính riêng.

“Lâm Vãn… em bình tĩnh lại đi…

“Tôi rất bình tĩnh.” – tôi nhìn thẳng vào mắt anh,

“8 năm hôn nhân.

520 vạn mua nhà.

20 ngàn chu cấp hàng tháng.

Anh tính rất kỹ.

Giờ — đến lượt tôi tính.

Đúng lúc đó – chuông cửa vang lên.

Anh ta giật mình: “Ai vậy?”

Tôi đi ra mở cửa.

Một người phụ nữ mặc vest công sở đứng bên ngoài, tay cầm cặp tài liệu.

“Chào chị, tôi là luật sư Trương đến từ văn phòng luật Phương Khiết.”

Sắc mặt Trần Chí Viễn tái nhợt.

“Lâm Vãn… em.. em thuê luật sư rồi?”

“Từ lâu rồi.” – tôi lạnh nhạt đáp.

“Từ cái ngày tôi phát hiện ra khoản chuyển khoản 5 triệu 2 đó, tôi đã bắt đầu chuẩn bị.”

Tôi mời luật sư Trương vào nhà.

Cô ấy đặt một tập hồ sơ lên bàn.

“Anh Trần, đây là bản sao đơn khởi kiện.

Bao gồm phân chia tài sản, bồi thường tổn thất tinh thần, và quyền nuôi con.

Anh ta ngồi sụp xuống ghế, như thể bị rút cạn toàn thân.

“Lâm Văn… mình… mình bàn lại được không?”

“Không có gì để bàn.”

“Con gái… con gái chúng ta thì sao?”

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận