Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 6

4:55 chiều – 03/01/2026

Đầu dây bên kia im lặng hai giây, sau đó là giọng nói nghiêm nghị nhưng chan chứa quan tâm.

“Bị ủy khuất rồi à?”

“Dạ.” Mũi tôi cay xè, ba năm chịu đựng trong khoảnh khắc này như sắp vỡ oà.

“Vậy thì về nhà. Những chuyện còn lại, để ba lo.”

Tôi vừa cúp máy, một chiếc Rolls-Royce Phantom đen bóng lặng lẽ dừng trước mặt tôi.

Tài xế bước xuống, cung kính mở cửa.

“Tiểu thư, lão gia sai tôi tới đón cô.”

Trở về biệt thự nhà họ Lâm nằm lưng chừng núi, ba mẹ tôi đã đứng chờ ở cửa từ lâu.

Thấy tôi ăn mặc phong phanh, tay không xách gì, mẹ đau lòng đến rơi nước mắt, ôm chầm lấy tôi.

“Con gái của mẹ, sao lại gầy rộc thế này? Nhà họ Trần đáng chết kia đã ngược đãi con thế nào?”

Ba tôi tuy không nói gì, nhưng khi nhìn thấy vết bầm tím trên cổ tay tôi do Trần Hạo bóp, sắc mặt ông lạnh như băng.

“Quản gia!” Ba tôi trầm giọng quát.

“Lão gia, có tôi.” Quản gia vội vàng bước tới.

“Cái tên Trần Hạo gì đó, cùng đám tin tức bậy bạ trên mạng, trong nửa tiếng, tôi muốn thấy kết quả.”

“Thông báo cho bộ phận pháp chế của tập đoàn, kiện người đăng bài vì tội phỉ báng. Ngoài ra, điều tra chỗ làm của Trần Hạo và con em gái hắn. Loại người đạo đức bại hoại như vậy, không xứng có công việc.”

“Vâng, lão gia.”

Tôi ngồi trên ghế sofa, uống tổ yến mẹ đích thân nấu, trong lòng trăm mối cảm xúc.

Từng có lúc vì cái gọi là tự trọng của Trần Hạo, tôi từ bỏ tất cả những điều này, đi sống cuộc đời tằn tiện, còn bị người ta chỉ mặt chửi rủa.

Giờ nghĩ lại, đúng là ngu không thể cứu.

Chưa đầy hai mươi phút, quản gia đã cầm iPad đi tới.

“Lão gia, tiểu thư. Dư luận trên mạng đã được kiểm soát, hot search gỡ rồi, tài khoản của Trần Tiểu Vũ cũng bị khóa.”

“Chúng tôi cũng điều tra được, Trần Hạo làm điều phối viên ở một công ty logistics, Trần Tiểu Vũ là giáo viên mầm non ở trường tư.”

Ba tôi hừ lạnh.

“Loại người như vậy mà dạy trẻ con, đúng là đầu độc thế hệ mai sau. Gọi điện cho cấp trên họ đi.”

“Còn nữa,”

Tôi đặt bát yến xuống, bổ sung.

“Căn nhà của Trần Hạo, tuy tiền đặt cọc nói là nhà họ bỏ ra, nhưng thật ra là đi vay họ hàng. Hơn nữa, khu đất căn nhà xây hình như là do công ty con của Lâm thị phát triển đúng không ạ?”

Ba nhìn tôi, gật đầu.

“Đúng. Nếu hắn đã thích căn nhà đó đến thế, thì để hắn nếm thử cảm giác tuyệt vọng trong chính căn nhà đó đi.”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

“Chuẩn bị xe.” Ba đứng dậy, chỉnh lại cổ áo.

“Ta đến đồn cảnh sát, xem rốt cuộc ai dám bắt nạt con gái của Lâm Trấn Nam này.”

Trong phòng thẩm vấn của đồn cảnh sát, Trần Hạo và mẹ anh ta đang ngồi sau song sắt, vẫn không ngừng kêu oan.

“Con trai tôi là người tốt! Sao lại bắt nó?”

Trần Hạo cũng bày vẻ không phục.

“Tôi muốn gặp luật sư! Không đúng, tôi muốn gặp báo chí! Tôi sẽ vạch trần cảnh sát cấu kết với doanh nghiệp!”

Đúng lúc đó, cửa phòng thẩm vấn bị đẩy ra.

Trưởng đồn đích thân hộ tống, cung kính mời ba tôi bước vào.

Tôi theo sát phía sau. Nhìn thấy tôi, mắt Trần Hạo sáng lên, tưởng tôi đến rút đơn.

“Lâm Nguyệt! Cuối cùng cô cũng biết sợ rồi à? Mau nói với cảnh sát là cô bịa đặt! Chỉ cần cô quỳ xuống lạy mẹ tôi ba cái, tôi sẽ suy nghĩ lại chuyện tha thứ cho cô!”

Ba tôi liếc anh ta một cái, ánh mắt lạnh như băng.

“Ông… ông là ai?” Trần Hạo nhìn người đàn ông khí thế bức người trước mặt, lắp bắp.

“Tôi là ai?”

Ba tôi cười lạnh, kéo ghế ngồi xuống.

“Tôi là cha của cái người đàn bà lăng loàn trong miệng cậu.”

“Cái gì?” Trần Hạo và mẹ anh ta đồng thanh trợn mắt há mồm.

“Ông… ông là cha nó?” Mẹ chồng chỉ vào ba tôi. “Ông già này nhìn cũng giàu đấy, Lâm Nguyệt, con ranh này, ngay cả ông già thế này cũng nhận làm cha nuôi à?”

“Bốp!”

Vệ sĩ bên cạnh ba tôi vung tay tát mẹ chồng một cú trời giáng.

“Ăn nói cho sạch sẽ vào. Người đứng trước mặt bà là Chủ tịch Tập đoàn Lâm thị – ông Lâm Trấn Nam.”

“Lâm… Lâm thị Group?”

Trần Hạo hoàn toàn sụp đổ, đầu gối mềm nhũn, ngồi phịch xuống ghế.

“Không thể nào… chuyện này không thể nào…”

Anh ta lẩm bẩm như mất hồn.

“Cô rõ ràng chỉ là một con thư ký nghèo rớt mồng tơi, sao có thể là tiểu thư nhà giàu… các người đang lừa tôi! Tất cả là một vở kịch lừa tôi!”

Tôi bước đến trước song sắt, từ trên cao nhìn xuống anh ta.

“Trần Hạo, tôi từng cho anh cơ hội. Suốt ba năm qua, tôi chỉ mong sống một cuộc đời bình dị, là chính anh tự tay phá hủy tất cả.”

“Anh bảo tôi không sạch sẽ, bảo tôi tham một trăm tệ.”

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận