Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 2

9:23 sáng – 07/01/2026

Thứ rác rưởi trong mắt họ.

Lại đang nắm trong tay lá bài át chủ đắt giá nhất của giới quyền quý Bắc Kinh.

Lá bài ấy, đủ để khiến họ hối hận xanh ruột, quỳ xuống đất cầu xin tôi.

2

Chiếc xe lao vun vút, trở về căn hộ tôi đang thuê.

Suốt dọc đường, cô vẫn nắm chặt dây an toàn, thân thể cứng đờ như đá.

Ánh mắt cô dán chặt vào cảnh vật ngoài cửa sổ đang lướt nhanh, vừa sợ hãi, vừa tò mò.

Hai mươi năm rồi.

Cô bị nhốt trong căn gác tối tăm không thấy ánh mặt trời ấy suốt tròn hai mươi năm.

Thế giới bên ngoài đối với cô, vừa xa lạ, vừa đáng sợ.

Đến dưới lầu chung cư, tôi đỡ cô xuống xe.

Khi thang máy đi lên, cô sợ đến mức ôm chặt lấy cánh tay tôi, móng tay bấm sâu vào da thịt.

“Không sao đâu cô ơi, đây là thang máy, đưa chúng ta về nhà.”

Tôi nhẹ giọng trấn an cô.

Vào đến nhà, tôi vừa định đi rót cho cô một cốc nước.

Vừa quay người lại, đã phát hiện cô biến mất.

Tôi hoảng hốt, vội vàng đi tìm khắp nơi.

Cuối cùng tìm thấy cô trong tủ quần áo phòng ngủ.

Cô co rúm ở góc sâu nhất trong tủ, lấy mấy bộ quần áo che lên người, run rẩy không ngừng.

Đó là thói quen cô hình thành khi còn ở trên gác.

Chỉ cần nghe thấy chút động tĩnh, liền trốn đi, sợ bị đánh.

Nhìn dáng vẻ ấy của cô, mắt tôi lập tức đỏ hoe.

Tôi không dám kéo mạnh cô ra, chỉ có thể ngồi trước cửa tủ, nhẹ giọng nói chuyện với cô.

“Cô ơi, ở đây rất an toàn, không ai đánh cô cả.”

“Sau này đây là nhà của cô, chỉ có hai chúng ta.”

“Cô đói không?

Cháu đi nấu gì cho cô ăn nhé.”

Đúng lúc này, điện thoại tôi reo lên.

Là mẹ tôi gọi tới.

Tôi hít sâu một hơi, nhấn nghe.

“Triệu Hi, thẻ trợ cấp người khuyết tật của con điên đó đâu?”

“Mật khẩu là gì?”

Giọng nói đầy lẽ phải của mẹ tôi vang lên từ đầu dây bên kia.

“Người mày đã mang đi rồi, thẻ phải để lại.”

“Số tiền đó là tiền thuốc lá của em trai mày, mày không được nuốt một mình.”

Những ngón tay cầm điện thoại của tôi trắng bệch, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Mỗi tháng cô có vài trăm tệ tiền trợ cấp người khuyết tật.

Hai mươi năm nay, số tiền đó đều bị họ lấy đi mua thuốc lá, mua rượu cho Triệu Dương.

Cô ở trên gác ăn cơm thừa canh cặn, mặc quần áo rách nát.

Vậy mà họ đến cả mấy trăm tệ này cũng không buông tha.

“Thẻ tôi đã báo mất rồi.”

Tôi lạnh lùng nói.

“Số tiền đó từ nay tôi sẽ dùng để mua thuốc cho cô tôi.”

“Đừng hòng lấy thêm một xu nào nữa.”

Nói xong, tôi lập tức cúp máy, tiện tay đưa số đó vào danh sách chặn.

Đã cắt đứt quan hệ, thì phải dứt khoát sạch sẽ.

Tôi đứng dậy vào bếp, nấu một bát mì, đập thêm hai quả trứng lòng đào.

Bưng đến trước cửa tủ quần áo, mùi thơm lan vào bên trong.

Bụng cô tôi “rột rột” hai tiếng.

Bà lén thò đầu ra, nhìn chằm chằm vào bát mì, cổ họng khẽ động đậy.

“Ăn đi cô ơi, cháu nấu riêng cho cô đấy.”

Tôi đẩy bát đũa đến trước mặt bà, còn mình thì lùi ra mấy bước.

Bà ngập ngừng rất lâu, mới rụt rè vươn tay, bưng lấy bát mì.

Sau đó bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Cứ như thể đã nhiều kiếp chưa từng được ăn no.

Ăn xong, tâm trạng bà có vẻ ổn định hơn một chút.

Tôi lấy bản báo cáo tài chính đem về từ công ty, ngồi vào bàn trà tăng ca.

Dạo này công ty có một dự án lớn, dữ liệu hỗn loạn, tôi tính toán đến đau cả đầu.

Cô tôi thì rúc vào góc sô-pha, tay nghịch chiếc rubik thời thơ ấu của tôi.

Đó là món quà bà tặng tôi khi còn tỉnh táo.

Bỗng nhiên, một bàn tay cáu bẩn đưa tới, chỉ vào một con số trong báo cáo.

Tôi sững người, quay đầu nhìn bà.

Ánh mắt bà vô cùng chăm chú, ngón tay kiên định chỉ vào con số đó, rồi lại chỉ sang chiếc máy tính bên cạnh.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

Tôi có chút nghi hoặc, cầm máy tính bấm lại lần nữa.

Kết quả khiến tôi kinh ngạc.

Quả thật con số kia bị sai.

Và là một lỗi vô cùng kín đáo, nếu không kiểm tra kỹ sẽ hoàn toàn không phát hiện ra.

Tôi sửng sốt nhìn cô tôi.

“Cô… cô nhìn hiểu sao?”

Bà không nói gì, chỉ cúi đầu, tiếp tục xoay chiếc rubik trong tay.

Chỉ vài giây sau, khối rubik bị xáo trộn đã được bà xoay về trạng thái hoàn chỉnh.

Sáu mặt, vuông vức, hoàn mỹ.

Một tiếng “ong” vang lên trong đầu tôi.

Ký ức thời thơ ấu ùa về.

Khi đó tôi còn học tiểu học, môn Toán thường xuyên bị điểm kém, bị mẹ đánh vào lòng bàn tay.

Cô lén lút kéo tôi đến trước cửa gác xép.

Qua khe cửa, dúi cho tôi một viên kẹo.

Rồi dùng cành cây vẽ lên đất dạy tôi cách giải bài.

Lối suy luận của bà rõ ràng mạch lạc, còn dễ hiểu hơn cả thầy cô trên lớp.

Khi đó tôi còn nhỏ, chẳng hiểu vì sao một người thông minh như cô lại bị nhốt.

Bây giờ tôi đã hiểu.

Bà là thiên tài.

Một thiên tài bị gia đình phong kiến hủy hoại.

Dù đã điên loạn, dù bị giam cầm hai mươi năm.

Sự nhạy bén với con số vẫn khắc sâu vào tận xương tủy của bà.

Tôi nhìn bản báo cáo đã được chỉnh sửa trên tay, lại nhìn sang cô tôi đang co mình trong góc.

Trong lòng bỗng bốc lên một ngọn lửa.

Họ tưởng vứt đi là rác rưởi.

Đâu biết được, thứ họ vứt đi là cả một mỏ vàng.

3

Hôm sau, tôi xin nghỉ phép, đưa cô đi bệnh viện.

Đã đón bà về, tôi phải có trách nhiệm với bà.

Tôi muốn biết, bệnh của bà có còn cứu được không.

Đến bệnh viện, tôi đăng ký khám chuyên khoa.

Bác sĩ cho cô tôi làm một loạt xét nghiệm chi tiết.

Trong lúc chờ kết quả, điện thoại tôi rung liên tục.

Nhóm chat họ hàng náo loạn.

Thì ra Triệu Dương sắp cưới, nhà gái lại đòi thêm sính lễ.

Nói là thích một chiếc xe, cần thêm hai mươi vạn.

Nhà vừa cho hai căn nhà, tiền mặt không còn nhiều.

Thế là các cô dì chú bác bắt đầu @ tôi trong nhóm.

“Triệu Hi à, em trai con cưới vợ là việc lớn, làm chị mà chẳng thấy con có động tĩnh gì?”

“Đúng đấy, nghe nói con lương cao lắm, ra mười vạn tám vạn cũng là chuyện nên làm.”

“Làm người đừng ích kỷ quá, phải biết báo ân.”

“Ba mẹ nuôi con lớn chẳng dễ dàng gì, giờ là lúc con nên báo đáp.”

Nhìn mấy lời đạo đức giả đó, tôi khẽ cười lạnh.

Trước đây vì sĩ diện, vì cái gọi là tình thân, tôi luôn nhịn.

Họ muốn tiền tôi cho, cần người tôi giúp.

Rốt cuộc được gì?

Là bị đuổi ra khỏi nhà, bị xem như cái máy rút tiền.

Tôi lập tức chụp lại bản “Thỏa thuận cắt đứt quan hệ và nghĩa vụ nuôi dưỡng”, gửi vào nhóm.

“Các vị trưởng bối, nhìn cho rõ.”

“Tôi đã ký tên, từ bỏ quyền thừa kế tài sản.”

“Đã không có phần tài sản, thì nợ nần hay sính lễ cũng chẳng liên quan đến tôi.”

“Giờ tôi phải chăm cô tôi, còn phải chữa bệnh cho bà.”

“Tiền của tôi đều dùng vào thuốc men, một xu cũng không có dư.”

Cả nhóm lập tức im lặng.

Một lúc lâu sau, bác cả nhảy vào gửi một đoạn thoại:

“Triệu Hi, con có thái độ gì thế hả?”

“Đó là em ruột con! Con ký giấy thì coi như hết tình hết nghĩa sao?”

“Con rước cái bà điên đó về để làm gì? Có ăn được không?”

Tôi không trả lời, trực tiếp rời nhóm.

Thuận tay chặn luôn mấy người họ hàng chuyên ăn bám.

Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.

Lúc này, bác sĩ bước ra với tờ kết quả trong tay, vẻ mặt hơi nghiêm trọng.

“Cô là người nhà bệnh nhân?”

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận