Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 2

9:17 sáng – 29/12/2025

3

Mẹ vội bế tôi vào phòng ngủ, ép tôi ngồi lên giường.

Tôi ôm chặt cổ mẹ, trong lòng hoảng loạn tột độ:

“Mẹ ơi, đừng đi! Đừng đi ra đó!”

Mẹ nhẹ nhàng hôn lên trán tôi:

“Con yêu, cả nhà dì Tống trên tầng đã bị kẻ xấu hại chết. Mẹ phải kể lại những gì mình biết để giúp cảnh sát bắt được hắn.”

“Hắn đeo khẩu trang và đội mũ, mẹ không nhìn rõ mặt, nhưng mẹ nhớ rõ trên gáy hắn có một vết sẹo đặc biệt. Dù hắn có hóa thành tro, mẹ cũng nhận ra!”

Tôi nắm chặt tay mẹ, không muốn buông:

“Mẹ ơi, con nhìn thấy chữ! Rất nhiều chữ xuất hiện trước mắt con! Chúng nói rằng người cảnh sát đó chính là kẻ giết người giả dạng!”

Nhưng ngay khi nói xong, cơ thể tôi đột ngột đông cứng lại.

Tôi nghe thấy tiếng “bíp bíp—”, như tiếng tivi khi bị tắt tiếng.

Tôi cố gắng lặp lại lời mình vừa nói, hết lần này đến lần khác, nhưng từng chữ tôi phát ra đều không có tiếng.

Mẹ quả nhiên chẳng nghe thấy gì cả.

Bà chỉ nhìn tôi đầy lo lắng, hỏi tại sao tôi cứ mở miệng khóc mãi, có phải bị dọa sợ rồi không.

Tại sao lại như vậy chứ?

Tôi lắc đầu liên tục, cố gắng tiếp tục nói.

“Bíp… bíp… bíp… bíp——”

Rồi tôi nghe thấy tiếng mẹ thở dài.

“Con yêu, ngoan nào! Đừng bướng nữa! Mình không thể chỉ nghĩ cho bản thân. Con không nhớ dì Tống tốt với mình thế nào sao? Con cô ấy mới có hai tuổi thôi, vậy mà tên khốn đó vẫn ra tay được. Chỉ cần mẹ nghĩ đến chuyện đó là cả đêm mất ngủ.”

“Mẹ là người duy nhất từng thấy mặt hung thủ, cho dù cảnh sát không đến, mẹ cũng sẽ chủ động tìm họ.”

“Con còn nhỏ, mắt lại không nhìn thấy, hãy ngoan ngoãn nằm nghỉ. Mẹ nói chuyện với họ xong sẽ quay lại ngay với con.”

“Nghỉ ngơi đi, tháng sau chúng ta sẽ phẫu thuật. Con yêu, mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi!”

Vòng tay mẹ bất chợt biến mất.

Ngay sau đó, tôi nghe thấy tiếng “cạch” — hình như cửa phòng đã bị khóa lại.

Không… không được!

Tôi lăn xuống khỏi giường, lần mò tới cửa, vặn mạnh tay nắm.

Nhưng cánh cửa không hề nhúc nhích.

Giờ phải làm sao đây?

Tôi quỳ sụp xuống, một nỗi tuyệt vọng lạnh lẽo lập tức bao trùm lấy cơ thể.

“Trời ơi, mẹ cô bé chẳng lẽ không biết cảnh sát thật sẽ không bao giờ đến một mình à? Đúng là ngu đến phát bực!”

“Nói kiểu đó là đổ lỗi cho nạn nhân đấy! Có án mạng thì điều tra là chuyện bình thường, ai lại nghi ngờ cảnh sát chứ?”

“Tội nghiệp quá, mẹ cô bé sắp tiêu đời rồi…”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

Tôi chợt bật dậy, vung tay vào không trung như muốn đuổi hết đám chữ đang lởn vởn trước mắt. “Tôi không cho phép mẹ tôi chết! Mẹ tôi sẽ không chết đâu!”

“Cô bé đang nói gì vậy? Sao không nghe thấy tiếng?”

“Có ai biết đọc khẩu hình không? Tôi không nhìn nhầm chứ, hình như cô ấy đang cố nói chuyện với tụi mình? Thật đáng thương, ước gì có thể giúp được hai mẹ con họ!”

“Đây đâu phải livestream đâu, sao cô ấy có thể giao tiếp với chúng ta? Đây là phim tài liệu từ mười năm trước rồi, là vụ án có thật đấy!”

“Không ổn rồi! Mẹ cô bé đã nhận ra vết sẹo ở cổ tên cảnh sát giả kia rồi!”

“Cứu với! Tên Đồ Tể Lúc Nửa Đêm sắp ra tay rồi!!”

Tim tôi như rơi xuống đáy vực, hai chân bủn rủn.

Tôi vừa lết vừa bò về phía cửa!

4

Tôi quờ quạng tìm kiếm trong phòng.

Cuối cùng tay tôi chạm phải một vật bằng kim loại — là chiếc hộp bút cũ của tôi!

Tôi bắt đầu dùng nó đập mạnh vào cánh cửa.

Răng tôi va vào nhau lập cập.

Một lần, hai lần, ba lần!

Tôi thử vặn tay nắm cửa lần nữa.

Nhưng cánh cửa vẫn không nhúc nhích.

Giờ thì sao đây?

Bỗng tôi nhớ ra, từ sau vụ tai nạn khiến tôi mù, bố mẹ đã gắn camera khắp nhà.

Họ có thể xem tôi bất cứ lúc nào qua điện thoại, kể cả khi đi vắng.

Tôi nhớ mẹ từng nói, camera trong phòng tôi được giấu trên chùm đèn trần.

Tôi không chắc vị trí chính xác, chỉ có thể ngẩng đầu lên trần nhà và hét lên:

“Bố ơi! Bố nghe thấy không? Bố ơi!”

“Bố ơi! Bố ơi!”

“Trời ơi, tôi muốn khóc mất… cô bé không biết rằng bố mình đang ở trong phòng thí nghiệm, hoàn toàn không thấy gì cả. Cô ấy tuyệt vọng đến mức nào chứ…”

“Khoan đã, bên mẹ cô bé sao chẳng thấy động tĩnh gì nữa vậy?”

“Trời ơi… tôi sắp khóc rồi… mẹ cô bé…”

Tôi hoàn toàn sụp đổ.

Mẹ tôi sao rồi? Đã xảy ra chuyện gì?

Làm ơn, nói cho tôi biết đi!

“Mẹ cô ấy nói, con gái bị mù, không nhìn thấy gì, sẽ không gây ra mối đe dọa nào cho tên Đồ Tể Lúc Nửa Đêm. Chỉ cần hắn tha cho con bé, khi bị giết bà ấy sẽ không phát ra một tiếng kêu cứu nào.”

“Tên Đồ Tể đã đồng ý.”

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận